Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.
thỉnh thoảng Dĩ Mạch bị trượt chân ông lại đưa tay đỡ cô, đầy vẻ lịch lãm quý phái.
“Xin lỗi, ngài không cho chúng tôi theo...”. Vừa ra khỏi nghĩa trang, lập tức có mấy người đàn ông trung niên mặc âu phục tiến đến, mấy chiếc ô màu đen nhanh chóng đưa lại, Dĩ Mạch trong thoáng chốc cảm thấy thật ấm áp. Mấy người này cầm ô màu đen to cán dài, nghiêm nghị lạnh lùng, trông như trong phim xã hội đen.
“Không sao. Bảo cậu Trương đưa xe đến đi, cháu gái, nhà cháu ở đâu? Chú đưa cháu về”. Ông quay đầu nói với Dĩ Mạch.
“Dạ? Cháu?”. Dĩ Mạch nhìn nhãn hiệu chiếc xe hơi màu đen sang trọng đang lái đến, bất giác nuốt nước bọt, không lẽ cô đụng phải nhân vật cỡ lớn?
“Cảm ơn cháu đã cho chú mượn ô, giờ để chú đưa cháu về nhà được chứ?”. Người đàn ông khẽ cười, nghiêm trang mà dễ gần. Vừa thấy Dĩ Mạch, ông hơi sững lại, cô dùng dầu gội đầu mùi trái cây, trong ngày mưa ẩm ướt này thật thanh nhẹ ngọt ngào, khiến người ta thấy nhẹ nhõm khoan khoái.
Dĩ Mạch máy móc gật đầu, sau đó lại hối hận, sao cô lại có thể dễ dàng đồng ý lên xe người lạ như thế? Lại còn là xe của một người đàn ông lớn tuổi nữa chứ!
Xe vun vút chạy thẳng vào thành phố Vân Trạch, Dĩ Mạch không ngờ ông lại bận rộn đến thế. Trong không gian nhỏ hẹp phía sau xe, cô cố hết sức giữ khoảng cách với người ngồi bên cạnh. Tuy ông ta trông có vẻ thân thiện nhưng chưa chắc đã là người tốt.
“Cậu Trương, bảo lái xe đến Bệnh viện Nhân Tâm trước nhé”. Người đàn ông bên cạnh khẽ ra lệnh, Dĩ Mạch kinh ngạc.
“Sao chú biết cháu đến Bệnh viện Nhân Tâm?”.
“Cháu mặc đồ bệnh nhân của Bệnh viện Nhân Tâm bên trong mà. Cháu lén trốn ra ngoài phải không?”. Ông nheo mắt, trong đáy mắt là nét tinh tường có thể nhìn thấu mọi điều.
“Chú đúng là nên làm thám tử! Giống y như... Conan ấy!”. Người đàn ông này có khả năng quan sát quá xuất sắc.
“Chú có người quen ở Bệnh viện Nhân Tâm, nếu có việc gì cần cứ gọi chú”. Dĩ Mạch cười hì hì, gì chứ quen thì còn ai quen bằng cô? Con trai của Viện trưởng cũng bị cô câu từ lâu rồi. Chờ đã, sao lại nhắc đến Thiều Trì rồi!
“Cháu gái, chú còn chưa hỏi cháu tên gì?”.
“Cháu là An Dĩ Mạch, nghĩa là vui tựa hoa nở trên đồng”. Cô tươi cười trả lời, vừa dứt lời lại nghĩ sao mình lại nói cho ông ta biết? Người đàn ông kỳ lạ này trông hiền hòa nhưng toát lên vẻ uy phong làm cô thấy hơi sợ.
“An Dĩ Mạch? Hoa nở trên đồng?”. Sắc mặt ông bỗng biến đổi, sau đó trầm ngâm nhìn Dĩ Mạch, ánh mắt thâm trầm khó hiểu, dường như muốn tìm kiếm bóng hình ai đó trên mặt cô. “An Dật và Lâm Mạc là gì của cháu?”.
Dĩ Mạch đang ăn bánh quy không cẩn thận cắn luôn vào lưỡi, những hạch vị giác truyền đến vị tanh ngọt, cơn đau làm mắt cô gợn nước. Cô ngẩng đầu dò xét người đàn ông trước mặt, máy móc trả lời: “Đó là bố mẹ cháu”.
Mưa ngoài cửa xe như nước mắt tuôn trào, khóc than trên cửa kính.
Không gian nhỏ hẹp trong xe đầy vẻ nặng nề, ông ta chăm chú nhìn Dĩ Mạch. Cô gái này có đôi mắt rất to, dưới hàng mi cong rợp là đôi mắt đen trong sáng, pha chút nét bướng bỉnh nhưng chân thật, giống hệt như người con gái trong ký ức của ông.
Dĩ Mạch bị ánh mắt dò xét của ông ta làm cho khó chịu, cô vô thức dựa vào thành xe. Cô đã quen với vẻ ngạc nhiên và khinh bỉ khi người ta biết đó là bố mẹ cô, hồi học đại học cũng vì chuyện này mà suýt chút nữa thì không vay được quỹ khuyến học. Người đàn ông vừa mới đây còn cười thân thiện giờ đã cất nụ cười đi, ánh mắt nghiêm nghị của ông làm cô thấy sợ, nhưng cô không muốn để ông ta nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối của mình, đành ngông nghênh đón nhận ánh mắt ông.
“Bố cháu là An Dật, mẹ cháu là Lâm Mạc, cháu nói thật chứ?”. Ông cố gắng giữ vẻ uy nghiêm, nhưng giọng nói vẫn không khỏi run run, cô bé này đúng là... con của hai người họ?
“Vâng. Chú có thể chửi mắng cháu, cười nhạo cháu, nhưng cháu không cho phép chú coi thường bố mẹ cháu”. Dĩ Mạch mạnh mẽ ngẩng đầu. Sáu năm trước, cô hại bố không dám ngẩng đầu nhìn thiên hạ, cuối cùng đành kết thúc cuộc đời bằng tự sát. Họ hàng bạn bè nhìn cô như nhìn bệnh dịch, có những đứa trẻ còn thảm hại hơn con nhà nghèo, đó là những đứa trẻ có bố mẹ dính vào tù tội như cô. Cô đã luyện cho mình cách mặc kệ những lời châm chích và khinh rẻ của người đời, học cách làm quen và lãng quên.
“Cháu không phải sợ chú. Cháu còn nhớ không? Hồi bé có chú cao cao biết làm ảo thuật thường đến nhà cháu?!”. Nét mặt sợ hãi nhưng vẫn cố giữ vẻ mạnh mẽ của cô khiến tim ông thắt lại, chuyện hồi đó, người bị tổn thương nhiều nhất có lẽ chính là cô.
“Chú là chú Tin Nóng! Chú Tin Nóng biết làm ảo thuật!”. Dĩ Mạch cố gắng nhớ lại, đột nhiên vui sướng hét to. Hóa ra là người chú tốt bụng thường đến nhà cô hồi bé. Cô không biết ông tên gì, chỉ nhớ lúc mới lên mấy tuổi có lần một chú đến nhà chơi, thấy cô dễ thương liền bế lên thơm. Hồi bé cô hay lạ người nên hoảng sợ gào khóc ầm ĩ. Chú ấy biết làm ảo thuật, chiếc chìa khóa trong tay thoáng chốc đã biến mất tăm, cô thích quá quên cả khóc. Về sau bố nói chú này học khóa trên của bố ở khoa báo chí hồi học đại học, nghe nói chú đã từng nhập n