Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.
t còn nói được với ai. Suốt dọc đường đi trời luôn âm u, tựa như lúc nào cũng chợt đổ mưa. Tài xế taxi không ngớt lầm bầm rủa thời tiết quỷ quái, cứ như chính Dĩ Mạch đã mang rắc rối đến cho anh ta. Dĩ Mạch coi như không nghe gì, cô trầm ngâm tựa cửa sổ xe ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
Nghĩa trang Vân Trạch ở khu ngoại ô gần đó, vì không phải là dịp tảo mộ nên rất vắng người, trong không khí ẩm ướt có làn hơi âm u lạnh giá. Nhìn ra xa, từng hàng từng hàng bia mộ theo sườn núi mấp mô, ẩn hiện trong màn sương nhạt nhòa. Chiếc taxi thả cô xuống rồi vội vã rời đi, giữa lúc chiều tà không ai muốn ở lại những chỗ như thế này. Một cơn gió thổi qua, Dĩ Mạch so vai rùng mình, cô cọ xát đôi tay để lấy chút ấm áp. Giờ đã vào đầu thu, hoa trên các ngôi mộ đã tàn, chỉ có cây tùng bên đường vẫn xòe tán xanh tốt, âm u che lấp tia sáng nơi cuối trời. Dĩ Mạch rảo bước, đi vào sâu trong khu nghĩa trang.
Mộ của bố mẹ Dĩ Mạch rất đơn sơ, chìm nghỉm giữa một đám bia mộ sừng sững, rất khó tìm. Dĩ Mạch nhìn đôi giày lấm lem bùn đất, cảm thấy có lỗi trong lòng, cô mãi không thể kiếm được cho bố mẹ một chỗ khác tốt hơn, chỉ có thể tìm chỗ rẻ nhất an táng hai người. Trong không khí còn vương vất mùi hương chưa tan đi, thỉnh thoảng có gió thổi qua, đám tro tàn vàng mã lại bay tả tơi khắp nơi. Khu mộ “dân nghèo” này đã lâu không được quét dọn.
Vậy mà mộ của bố mẹ cô lại sạch sẽ khác thường, bia mộ như vừa được lau sạch sẽ, mấy cành cúc trắng nằm yên trên đám cỏ xanh rì, bên cạnh đó còn có mấy bông bách hợp trắng tinh khôi. Hồi còn sống mẹ thích nhất là hoa bách hợp, không lẽ vừa có người đến thắp hương? Dĩ Mạch chau mày suy nghĩ, bao nhiêu năm qua ngoài cô ra nào còn ai đến thăm viếng bố mẹ?
“Con xin lỗi bố, con lại làm bố thất vọng rồi. Con không có khả năng làm phóng viên, việc gì con làm cũng toàn hỏng. Bố đừng trách con, thế này nhé, lần sau con sẽ đem đến loại bánh quy mà bố thích ăn nhất được không?”.
“Mẹ ơi, mẹ ở dưới đó chăm sóc bố nhé, chớ để bố làm việc mệt quá. Phải rồi, Thiều Trì vốn định đến thăm mẹ nhưng giờ anh ấy đang bận việc ở Mỹ, không đến được. Mẹ đừng giận anh ấy, mọi việc sẽ đâu vào đấy cả thôi!”.
“Bố ơi, mẹ ơi, con gặp lại người đó rồi. Nhưng bố mẹ yên tâm, con không qua lại với anh ta nữa đâu. Con sẽ toàn tâm toàn ý với Thiều Trì, để Thiều Trì về nước rồi con cưới anh ấy, nếu anh ấy không chịu thì con sẽ trói anh ấy đến nhà thờ, rồi khi nào có con, bọn con nhất định sẽ đưa cháu ngoại đến cho bố mẹ xem mặt, được không?”.
Dĩ Mạch nói một mình, cô bày từng thứ hoa quả bánh kẹo ra trước phần mộ. Cô chìm đắm trong những lời tự sự, cho dù không nghe thấy câu trả lời nhưng Dĩ Mạch vẫn vừa nói vừa bật cười vui vẻ.
Mưa thu lất phất nhưng kéo dài như vô định. Đứng một hồi lâu trong nghĩa trang, Dĩ Mạch mới nhận ra quần áo đã ướt đẫm. May mà cô đã chuẩn bị sẵn ô trong túi, nếu không chắc phải đội mưa về mất. Cô cười một mình, trong đầu hiện ra vẻ mặt trách móc của Lục Thiều Trì, nhất định anh sẽ mắng cô không biết tự chăm sóc mình. Bỗng tim cô như hẫng lại, sao mình lại nghĩ đến Thiều Trì cơ chứ?
Nghĩa địa gặp mưa xuống càng lầy lội khó đi, bùn lầy trơn trượt. Mưa như tơ vương càng lúc càng mau, sắc núi mơ màng như tranh thủy mặc loang nước, mọi thứ phía xa như hòa vào nhau, mơ hồ nhạt nhòa. Dĩ Mạch để ý thấy phía trước có người đang bước đi trong làn mưa mịt mùng, người đó gầy gò, vóc người cao cao, vội vàng bước đi trong mưa một cách khó khăn, Dĩ Mạch thấy ông ta trượt chân suýt ngã mấy lần. Cô vội giương ô, rảo bước đuổi theo.
Thấy mưa trên đầu bỗng ngớt, người đàn ông dừng bước. Ông có vẻ ngạc nhiên nhìn cô gái trước mặt, tóc mái của cô ướt đầm dính bết vào trán, giày ở chân cũng đã ướt sũng, nước mưa chảy theo ô của cô rơi xuống đất tí tách, đó là một chiếc ô có hoa văn của đồ sứ Thanh Hoa, cán ô màu trà nhạt. Những ngón tay cô hơi run run, rõ ràng là cô đã ngấm lạnh. Dù bàn tay cứng đờ vì giá buốt, cô vẫn cố gắng giương cao ô trên đầu ông.
“Chú ơi, mưa to thế này chú đi với cháu đi”. Hơi lạnh khiến cô nói có vẻ khó khăn, giọng nói hòa lẫn tiếng răng va vào nhau lập cập, nhưng không biết tại sao giọng nói này truyền đến tai ông lại ấm áp như thế.
“Cảm ơn cháu”.
“Chú không cần cảm ơn đâu ạ, dẫu sao cháu đi một mình ở đây cũng sợ. Chúng ta phải đi nhanh hơn một chút thì mới kịp bắt chuyến xe bus cuối cùng về phố, ở đây khó bắt xe lắm”. Dĩ Mạch nhún vai, hiếm khi mới gặp được người ở đây, thế nào cũng phải kéo ông đi cùng.
“Để chú cầm ô cho”. Thấy cô cầm ô khó khăn, ông đón lấy cái ô từ tay cô.
“Chú có đói không? Cháu có bánh quy với kẹo trong túi, chú có ăn rong biển không?”. Túi xách của Dĩ Mạch như cái túi thần kỳ của Doraemon, bao nhiêu thứ linh tinh nhét căng phồng. Con gái vụng thế này thường ngày ông vốn không ưa, nhưng nhìn cô bé này ông bỗng có cảm giác thân thiết.
Dĩ Mạch cố gắng đi thật nhanh, cô không muốn qua đêm ở nghĩa trang. Người đàn ông bên cạnh rất ít nói, suốt dọc đường đi chỉ nghe tiếng cô nói liến láu. Ông rất lịch sự tay cầm ô, chậm rãi đi sau cô,