Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.

gũ rồi được cử đi học đại học, sau đó về làm phóng viên thời sự của một tờ báo, chuyên viết tin quan trọng. Vì thế Dĩ Mạch thường gọi là chú Tin Nóng.
Sau đó bẵng đi một thời gian, chú Tin Nóng không xuất hiện nữa. Nghe bố nói chú đã được chuyển lên sở Tuyên truyền, làm thư ký cho lãnh đạo thành phố, sau đó theo đà thăng quan tiến chức. Giờ nhớ lại cũng đã bao nhiêu năm không gặp ông rồi.
Tính bố hướng nội không thạo ăn nói, chỉ biết cắm đầu điều tra viết bài, bạn bè thân thiết cũng không có mấy, vì thế nên Dĩ Mạch có ấn tượng rất sâu sắc với chú Tin Nóng cao lớn đó. Dĩ Mạch vốn là dạng người chỉ cần có thiện cảm với ai đó là không chút đề phòng. Biết ông là bạn cũ của bố, cô thấy thoải mái hơn, nói liến thoắng không ngừng, từ chuyện mình đi học thế nào, cuộc sống ra sao, kể cả vụ vô cớ mất việc của mình.
“Chú Tin Nóng, chú có nhớ không? Hồi trước cháu lén giấu cái chìa khóa chú làm ảo thuật, nên bị bố đánh đòn, bố nói còn bé đã ăn trộm thì lớn lên thành cái gì? Hồi đó nhờ chú can nếu không mông cháu đã bị sưng phồng lên rồi!”. Nhớ lại những chuyện ngày xưa Dĩ Mạch cười vô tư, người đàn ông trung niên chỉ khẽ mỉm cười.
“Bố cháu vốn rất nghiêm, việc gì cũng nghiêm chỉnh quá, không khéo léo, cũng không biết cách giao tiếp. Chú vẫn bảo thực ra bố cháu không hợp làm phóng viên, có lần ông ấy còn vạch mặt một doanh nghiệp vốn là khách hàng quảng cáo của báo”. Ông thở dài.
“Vâng, mẹ cháu vẫn bảo bố là ngốc, nhưng mẹ nói mẹ thích người ngốc. Mẹ nói trước kia có rất nhiều người theo đuổi nhưng mẹ đều không để mắt đến, vì bố thật thà chân chất, nên mẹ biết chắc cả đời bố sẽ đối tốt với mẹ”. Nhớ đến mẹ, mặt Dĩ Mạch lộ vẻ hạnh phúc. Tình yêu của bố mẹ là điều cô vẫn hướng theo từ bé. Tình cảm riêng tư đó thật bao dung, sâu sắc.
“Dĩ Mạch, với tính cách của bố cháu thì cháu có tin chuyện ông ấy nhận phí im lặng không?”.
Nụ cười của Dĩ Mạch đông cứng lại trên mặt, đầu cô cúi xuống, ngón tay cô siết chặt chiếc áo gió, vẻ mặt trầm tư.
“Cháu không biết”. Dĩ Mạch thì thầm, đầu cô cúi xuống. Cô có thể chịu đựng sự khinh khi của bất cứ ai, nhưng không muốn bạn của bố coi thường ông.
“Theo những gì chú biết về bố cháu thì bố cháu chắc chắn không nhận số tiền đó, cậu ấy không thể vì năm trăm nghìn mà bỏ rơi sự nghiệp phóng viên mà cậu ấy vẫn ấp ủ bao nhiêu năm!”.
“Năm trăm nghìn đó không phải là bố cháu nhận”. Dĩ Mạch khẽ nói.
“Cháu nói gì thế?”.
“A, không có gì ạ, cháu nói bố cháu không bao giờ nhận tiền của người khác đâu”. Dĩ Mạch cuống quýt nhìn chú Tin Nóng, hy vọng ông không nghe rõ điều cô vừa nói.
“Cháu nhớ lại xem, trước lúc bố cháu mất còn xảy ra chuyện gì nữa?”.
“Còn... không có gì nữa ạ, có lẽ do bố không chịu được oan khuất nên mới dùng cái chết để chứng minh sự trong sạch của mình”. Có xảy ra chuyện gì ư? Xảy ra quá nhiều chuyện, nhiều đến mức cô hoàn toàn không thể cùng lúc nhớ lại hết, cho đến nay cô vẫn còn thường xuyên bật dậy giữa đêm khuya vì cơn ác mộng đó, những cảnh tượng hãi hùng ùa về khiến cô đau đớn khôn nguôi. Chỉ là có nhiều việc rất khó để có thể nói ra tất cả, mà cô cũng không muốn nhắc lại chuyện ấy nữa.
“Bất kỳ ai cũng có thể nghi ngờ bố cháu, nhưng cháu tuyệt đối không được như vậy. Bố cháu là một phóng viên tốt, chú nhất định sẽ điều tra rõ chuyện này, trả lại sự trong sạch cho bố cháu”.
Ông nói không to nhưng đầy uy lực khiến người khác yên tâm. Không biết có phải vì thế không mà Dĩ Mạch rất tin vào lời hứa của ông.
“Trước khi mất bố cháu còn nói, ông muốn cháu làm phóng viên phòng tin tức để đăng nốt những tin bố còn chưa kịp hoàn thành. Đó là di nguyện cuối cùng của bố cháu, đáng tiếc là cháu kém cỏi quá, không giúp bố hoàn thành được, lại còn bị tòa soạn đuổi việc nữa”.
“Cháu làm phóng viên rồi à? Chú nhớ hồi bé cháu nói muốn làm nhà thiết kế trò chơi cơ mà!”.
“Nhưng bố...”
“Dĩ Mạch, sống ở đời phải sống cho những người đang yêu thương mình, không nên cố chấp vì người đã khuất. Cháu không thích nghề đó thì lấy đâu ra nhiệt huyết để làm? Chú biết cháu rất muốn thực hiện tâm nguyện của bố, nhưng còn mơ ước của cháu thì sao? Mỗi người đều có những việc không thể không hoàn thành nhưng có những việc phải học cách buông tay”. Ông khẽ thở dài, con bé này giống cô ấy quá, người không buông tay được đâu phải chỉ mình cô ấy? Bản thân mình cũng thế thôi.
“Học cách buông tay?”. Dĩ Mạch không hiểu, nhìn ông.
“Nếu cháu đang uống dở một cốc Coca nhưng lại muốn uống nước quả, thì cháu sẽ làm thế nào?”.
“Cháu sẽ uống hết Coca trong cốc rồi rót nước quả uống sau”. Dĩ Mạch không nghĩ ngợi gì, trả lời luôn.
“Cháu có nghĩ đến chuyện đợi đến lúc cháu uống hết Coca rồi thì nước quả đã bị người khác tranh mất không? Có một số thứ rõ ràng là không hợp với cháu nhưng cháu lại không nỡ buông tay. Sao lại không nghĩ đến việc đổ Coca đi rồi uống nước quả? Dĩ Mạch, đừng để những thứ cháu không muốn chiếm đầy cốc của cháu, có lúc từ bỏ là để có được nhiều hơn. Lùi một bước, trời biển mênh mang cơ mà”.
Từ bỏ để có được nhiều hơn. Dĩ Mạch lặp lại c