Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.
n ước mơ của mình, một sớm mai, nàng Lọ Lem trở thành công chúa và sắp sửa kết hôn với chàng hoàng tử. Dĩ Mạch thấy buồn cười, không phải là cô không tin vào tình yêu, chỉ là cô không tin trên đời này còn có chuyện cổ tích nữa.
Dĩ Mạch bình tĩnh như vậy khiến Trần Sở Dương thấy thấp thỏm không yên. Thường đám con gái có ấm ức gì là lại làm loạn cả lên, thế mà cô nhóc này vẫn bình chân như vại là sao? Lục Thiều Trì không có ở Vân Trạch, Trần Sở Dương mỗi ngày đều lo lắng bất an, lúc lúc lại đi xem tình hình Dĩ Mạch, anh sợ cô bé này có ngày nghĩ quẩn làm chuyện gì ngốc nghếch thì xong.
“Dĩ Mạch, báo có hay không?”. Dường như hôm nào anh đến, Dĩ Mạch cũng đang xem báo. Không tìm được chuyện gì hay hơn để nói, Trần Sở Dương chỉ biết hỏi câu hỏi đến mình còn thấy ngớ ngẩn.
“À, chán lắm”. Câu trả lời của Dĩ Mạch làm cho Trần Sở Dương đứng không vững.
“Chán thì em còn xem làm gì?!”.
“Em đang tìm việc”. Dĩ Mạch ngẩng đầu, những ngày này trông cô gầy đi nhiều. Cô giơ tờ báo đầy vết khoanh ra trước mặt Trần Sở Dương.
“Em bắt đầu đi tìm việc rồi à? Em...”. Em cũng tỏ ra thản nhiên quá đấy. Trần Sở Dương nuốt lời định nói ra, quá thản nhiên lại chính là cái bất thường lớn nhất.
“Nhật báo Vân Trạch năm nay có một đợt tuyển dụng lớn, em định thử lần nữa xem sao”. Dĩ Mạch cẩn thận cầm bút khoanh một vòng lên trên tờ báo.
“Sao, em vừa bị họ đuổi việc, giờ còn muốn quay lại à?”. Có phải con bé tức quá hóa ngớ ngẩn rồi không? Hay là nó có lý do gì khác?
“Em biết báo chí đã viết như thế thì em khó mà trụ được ở nghề này nữa. Giờ em đã mang tiếng xấu, tìm việc khác chưa chắc đã được. Nhưng còn một tia hy vọng em cũng sẽ không bỏ cuộc”.
“Anh thật không hiểu, làm paparazzi có gì hay? Dĩ Mạch, anh biết em không cam lòng nhưng hiện giờ điều em cần nhất là nghỉ ngơi”.
“Anh không hiểu được đâu, việc làm phóng viên rất quan trọng với em”. Không ai hiểu được, nhật báo Vân Trạch có ý nghĩa thế nào đối với cô.
“Quan trọng ư? Có phải vì tòa soạn có thể phỏng vấn Vân Mộ Hàn bất cứ lúc nào, lúc nào em cũng có thể gặp được anh ta phải không? Lần trước ở bệnh viện anh ta ôm em, anh đã thấy không ổn, em chú tâm đến Kim Eun Chae là vì anh ta phải không? Giờ dầu sao phóng viên cũng đã đẩy tất cả trách nhiệm cho bệnh viện rồi. Em biết đám phóng viên đó viết về Thiều Trì như thế nào không? Vân Mộ Hàn ngoài tiền ra thì cho em được gì nữa? Em như thế này có phải với Thiều Trì không?”. Trần Sở Dương thấy bộ dạng lạnh nhạt của Dĩ Mạch thì tức quá nên mới nói. Dĩ Mạch bị cơn giận bất chợt của anh làm giật mình.
“Bác sĩ Trần, anh có thấy mình nhiều chuyện quá không?”. Hóa ra trong mắt tất cả mọi người, cô là kẻ lăng loàn, cái gì cũng dám làm. Người hiểu sẽ tin cô, từ trước đến nay cô không bao giờ muốn giải thích.
“Cứ cho là tôi nhiều chuyện đi, An Dĩ Mạch, tôi nhìn nhầm cô rồi! Thiều Trì vì cô mà phải đi Mỹ cầu xin người ta cứu cô. Cô biết không? Thiều Trì đã nhận lời cô gái kia, bất kể bệnh của cô có chữa được hay không thì sau này cũng sẽ ở trong phòng thí nghiệm của cô ta cả đời. Chỉ vì cô, chỉ vì cô còn sống được ba tháng mà nó đã đặt cược cả cuộc đời mình!”. Trần Sở Dương nhất thời nổi nóng nói tuột ra hết, sau đó mới nhận ra mình đã nói cả những chuyện không nên nói.
“Anh nhắc lại xem nào, ba tháng là sao? Không phải anh nói Thiều Trì đi tập huấn à?”. Nghe Trần Sở Dương nói, mặt Dĩ Mạch trắng bệch. Trần Sở Dương im lặng, những lời vừa rồi đã đủ khiến anh buồn bực. Dĩ Mạch thấy anh như vậy cũng không hỏi gì nữa. Lời của Trần Sở Dương khiến cô ngẩn ra trong chốc lát, không phải vì anh vừa nói cô chỉ còn sống được ba tháng, mà bởi vì anh vừa nói Thiều Trì vì cô mà chịu hy sinh cả sự nghiệp, tim cô bỗng nhói đau. Cô không thể hình dung cảm giác này, có chút vui mừng và xót thương, không rõ là vui hay buồn. Cảm xúc kỳ lạ này khiến cô không biết phải làm sao, lúc trước nhìn thấy ảnh Thiều Trì và mình trên tạp chí, cô cũng hơi bực bội, không phải vì đám phóng viên kia bôi xấu cô mà vì... cô không muốn họ làm tổn hại đến Thiều Trì.
Sao lại như thế này? Người mà trái tim cô hướng về không phải là Vân Mộ Hàn sao? Tại sao cô vừa đau khổ vì Mộ Hàn đoạn tuyệt với mình, lại vừa vương vấn vì tấm lòng của Thiều Trì. An Dĩ Mạch, lẽ nào ngươi chính là thứ con gái xấu xa dễ dãi?
“Xin lỗi, em không biết anh bất mãn với em như thế. Em thấy khó chịu trong người, em ra ngoài hít thở một lát”. Những cảm xúc như trăm nghìn dây tơ giăng chằng chịt khiến cô không sao thoát được, càng vò càng rối. Cô buồn bực khoác áo đi ra ngoài.
“Dĩ Mạch...”
Nhìn bộ dạng hoảng hốt muốn bỏ chạy của Dĩ Mạch, Trần Sở Dương cảm thấy ân hận. Sao anh lại nhục mạ, làm tổn thương con bé? Anh biết rõ trong chuyện này người đau đớn nhất chính là nó; biết rõ là con bé vẫn luôn gắng gượng, dù trong lòng rất cay đắng, thế mà anh lại rắc muối lên vết thương của nó. Rốt cuộc là mình bị làm sao thế này?
Trời đã dần tối, Dĩ Mạch không về bệnh viện mà bắt taxi đi đến nghĩa trang Vân Trạch. Xảy ra nhiều chuyện như thế, ngoài bố mẹ ra cô không biế