Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1550 lượt.

âu nói này trong lòng, lời nói của chú Tin Nóng thật sâu sắc, có lẽ cô đã hiểu rồi. Những khát vọng trong lòng bắt đầu dao động, cô thật sự là vì một di nguyện xa vời không thể thực hiện mà lãng phí nhiều thời gian thế này sao? Làm phóng viên không phải là ước mơ của cô, sao cô lại phải buồn bực đến thế? Trong chốc lát, Dĩ Mạch bỗng ngộ ra, cô thấy trong lòng nhẹ bẫng, cảm kích nhìn chú Tin Nóng, ông đã dạy cô cách tự cứu mình.
“Sau này còn có gì không rõ cứ tìm chú. Đây là số điện thoại của chú, thường ngày thư ký Trương sẽ nghe điện”.
“Hóa ra chú họ Lục, cùng họ với bạn trai cháu”. Nhìn tấm danh thiếp ông đưa, Dĩ Mạch buột miệng nói.
“Ha ha, cháu yêu rồi cơ đấy, chú đang định giới thiệu cháu với con trai chú, nó cũng khá lắm. Nhưng tên đó thì không được hay lắm, chuyện gì cũng chậm một bước”. Chú Tin Nóng cười có vẻ nuối tiếc.
“Bạn trai cháu giỏi lắm, mọi người đều nói anh ấy là người đàn ông tuyệt vời. Còn nữa, cháu đã quyết định sẽ kết hôn với anh ấy rồi”. Nghe ông chú định mai mối cho mình, Dĩ Mạch vội vàng nói luôn.
“Vội khen cậu ấy thế, xem ra cháu rất yêu cậu ấy”.
“Cháu rất yêu anh ấy?”. Trong mắt Dĩ Mạch ánh lên nét mơ hồ, đây là lần đầu tiên có người nói cô rất yêu Thiều Trì.
“Cháu có yêu ngón tay của mình không?”. Ông cười và nhận ra nỗi hoài nghi của cô.
“Dạ?”. Dĩ Mạch ngẩn ra với câu hỏi đột ngột.
“Có lẽ cháu thích túi xách hàng hiệu, thích xe hơi nhà lầu, nhưng khi người khác hỏi cháu có yêu ngón tay của mình không thì sao? Thường thì cháu sẽ nói là không quan tâm, nhưng như thế không có nghĩa là cháu không yêu nó. Đa phần mọi người đều rất ngốc, cứ đuổi theo những thứ mình mơ tưởng, mà bỏ qua những thứ mình thật sự muốn có, trong khi những thứ mà mình mơ tưởng đó có thể chỉ là một ký ức hoặc một ước mơ xa vời. Chú không nhìn nhầm đâu, có những người giống như cái túi xách hàng hiệu mà cháu cứ tưởng là yêu nhất. Nhưng cũng có những người là một phần của con người cháu, tình yêu của cháu đã sớm ngấm vào tận xương tủy, nhưng cháu lại không tự biết. Cô bé ngốc, những điều chú trải qua nhiều hơn cháu, giờ cháu vẫn chưa rõ lòng mình đâu, sau này cháu sẽ hiểu”.
Mưa ngoài cửa xe đã tạnh, ráng chiều nơi cuối trời hiện ra những vệt sáng màu tím như hoa oải hương. Đám bụi vàng li ti bay trong không trung, xoay xoay trong ánh sáng, mang theo hương thơm ngọt mát đặc biệt chỉ có sau cơn mưa. Dĩ Mạch mở cửa sổ xe, hít sâu. Không khí trong lành tràn vào phổi, đưa đến một cảm giác sảng khoái dễ chịu khó tả. Chỉ qua một cuốc xe ngắn ngủi mà cô cảm thấy dài như cả một cuộc đời. Nói chuyện với người hiểu biết như được mở mắt, khiến cô trong phút chốc đã bừng tỉnh ngộ. Có lẽ cuộc trò chuyện hôm nay, cô vẫn chưa thể hiểu hết những gì chú Tin Nóng nói, nhưng cô đã quyết định tự mình đi tìm kiếm câu trả lời. Chú Tin Nóng nói phải, trên đời này có những người là cái túi xách thời trang, bạn khát khao muốn có nhưng không phải là không thể thiếu; và có những người như huyết mạch của bạn, nếu không thể cùng sẻ chia ngọt bùi với họ thì cuộc đời sẽ không còn vẹn toàn nữa. Cô không còn tự trách mình vì đã dao động, yêu hai người không có gì là sai, nhưng lần này cô nhất định sẽ chọn một người và để người kia vào hoài niệm.






Ngọn lửa đam mê
Đó là vết thương cả đời cô không bao giờ dám chạm vào, vậy mà nó đã bị rạch ra một cách lạnh lùng, nỗi đau đó còn sâu hơn cả sự tuyệt vọng.
Lúc Dĩ Mạch đến tòa soạn làm thủ tục nghỉ việc, cả văn phòng đang bận tối tăm mặt mũi. Nhìn các đồng nghiệp cũ đi đi lại lại tất bật trong văn phòng, cô thấy mình thật may mắn, hóa ra thoát khỏi cuộc sống này là mơ ước từ lâu của cô. Không có ai tiễn biệt, mọi người xem cô như không khí, bận rộn đủ thứ như sắp tranh cử tổng thống Mỹ. Dĩ Mạch nhún vai, âm thầm thu dọn đồ đạc của mình, cáo biệt hẳn khoảng thời gian làm phóng viên.
“Mười giờ sáng nay Kim Eun Chae sẽ tổ chức lễ ký hợp đồng với công ty quản lý mới ở Quân Duyệt, ai đi phỏng vấn đây?”. Bà cô trưởng phòng hùng hổ bước ra khỏi văn phòng, vỗ vỗ tay ra hiệu, mọi người đồng loạt dừng tay không hẹn mà cùng đưa mắt về phía An Dĩ Mạch.
“Trưởng phòng, người ta đều đưa báo Vân Trạch đô thị của chúng ta vào danh sách đen rồi, tin về Kim Eun Chae còn theo làm sao được nữa?”.
“Tôi không phải là phóng viên ở đây nữa thì việc của tôi chị cũng không có quyền hỏi. Giờ tôi sẽ đến Quân Duyệt, các chị muốn đưa tin, muốn vạch mặt gì thì tùy!”. Dĩ Mạch lao ra khỏi cửa, vừa rồi ưỡn ngực nói thẳng một lèo như thế, trong lòng cô thấy dễ chịu nhiều. Ra khỏi tòa soạn, cô phát hiện có mấy bóng người nấp ở góc phố theo dõi. Cô cười khẩy, trước làm paparazzi bám theo người ta, giờ lại bị paparazzi bám theo, thế này đúng là số mệnh trêu ngươi, An Dĩ Mạch cũng có ngày làm người nổi tiếng.
Ra khỏi tòa soạn, cô gọi điện cho Thiều Trì, vẫn chỉ nghe thấy giọng nói đều đều trong hộp ghi âm. Không biết vì sao Thiều Trì biến mất làm cô nóng ruột hơn cả sự ra đi của Vân Mộ Hàn. Cô chưa từng nghĩ đến sẽ có m


Polaroid