Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.
lần sau tôi sẽ đến sớm một chút." Hắn lập tức quay đầu rời đi, Y Ninh ngay cả chăn cũng không quấn, trực tiếp chân trần đuổi theo.
Vương Hiểu Thư vô cùng khiếp sợ nhìn một màn này, Z không nói gì, lập tức kéo cô ra khỏi tủ, dưới cái nhìn không thể tin được của cô, dắt cô đi theo Y Ninh và Tiêu Tùng, lúc này Y Ninh và Tiêu Tùng đã biến mất nhưng ở căn phòng cuối lầu hai lại có tiếng người thở dốc và tiếng đi lại, Vương Hiểu Thư bỗng hiểu ra họ đang làm gì trong đó, mặt nóng như sắp bị thiêu cháy.
Z không coi ai ra gì, kéo Vương Hiểu Thư rời đi từ cửa chính, cũng không thấy Yusuke Miyazaki canh giữ ở lầu một, xem ra lúc Tiêu Tùng đến thì hắn đã đi rồi.
Vương Hiểu Thư vừa đi cùng Z vừa suy nghĩ, cho đến khi hai người về tới căn phòng Tiêu Trà sắp xếp cho họ, cô mới thở hắt ra, cảm khái vô hạn: "Vừa có trò hay a. . ."
"Ừm." Z nhếch miệng, "Đúng vậy, dáng người của cô ta đẹp hơn em."
". . . . ." Vương Hiểu Thư nhìn về phía Z, vẻ mặt âm u, "Anh nói cái gì?"
Làm sao Z có thể sợ uy hiếp? Từ nhỏ hắn đã sinh hoạt trong hoàn cảnh nguy hiểm mà cô không thể nghĩ tới, vì thế hắn rất có khí phách lặp lại lời hắn vừa nói một lần nữa, cuối cùng còn sợ cô nghe không hiểu, thân thiết nói, "Từ nào không hiểu, tôi có thể giải thích cho em."
Vương Hiểu Thư cắn môi, nổi giận đùng đùng đi về phía Z, dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn, trực tiếp đẩy hắn vào tường, hạ giọng nói: "Tất cả tôi đều hiểu, nhhưng tôi không tán thành."
"Hả?" Z nhíu mày, mắt phượng xinh đẹp bị che dưới mắt kính, Vương Hiểu Thư lấy kính của hắn, vuốt tóc mái trở ngại tầm mắt sang một bên, nhìn khuôn mặt mi thanh mục tú của hắn, cười lạnh, "Dáng người không phải là điều quan trọng để quyết định biểu hiện trên giường của một người phụ nữ, anh không biết sao?"
". . . . ." Lần đầu tiên Z nghe thấy Vương Hiểu Thư nói lời bưu hãn như vậy, nào biết rằng Vương Hiểu Thư chỉ là không có tâm tư cho việc không đứng đắn, hiện tại có cơ hội, cô đương nhiên sẽ không để ý giở trò lưu manh cùng người đàn ông đã thẳng thắn thành khẩn với mình vài lần, "Có thể khiến hai người vui vẻ nhất không phải là mặt ngoài, mà là kỹ thuật." Cô nhếch miệng, "Anh biết từ kỹ thuật chứ? Từ nào không hiểu, tôi có thể giải thích cho anh."
". . . Tất cả đều hiểu, cám ơn em." Z cứng ngắc muốn đẩy cô ra, nhưng Vương Hiểu Thư lại cương quyết ngăn trở động tác của hắn, hắn híp mắt, đối diện với ánh mắt xinh đẹp của cô, trong lòng rung động, "Sao vậy?" Hắn khẽ hỏi.
"Không có gì." Biểu cảm của Vương Hiểu Thư nhìn trông rối rắm lại hung dữ, "Chỉ là cảm thấy anh nói cũng không hoàn toàn sai, có những điểm của tôi quả thật không bằng người khác, nhưng những thứ trời sinh này lại không thể lựa chọn, chỉ có thể dựa vào nỗ lực sau này."
Z nghe cô nói như vậy, không khỏi nói lời sâu xa: "Nếu vứt bỏ nhân tố trời sinh là chỉ số thông minh, em cũng không nhất định làm được hơn người khác. Đương nhiên, người khác ở đây tuyệt đối không phải là nội tiết tố tiểu thư."
". . . . ." Vương Hiểu Thư bị hắn làm tức giận đến méo miệng, hung tợn lườm hắn, hai tay bỗng cởi thắt lưng của hắn ra, thủ pháp vô cùng thuần thục, lúc hắn phản ứng kịp thì tay cô đã cầm nơi riêng tư của hắn, ánh mắt Z nhìn cô bỗng thay đổi.
"Đúng vậy, tôi nhất định không làm được hơn người khác, dù sao cũng không phải sở trường của tôi, có ý kiến gì sao?" Cô nói xong còn sợ không đủ hình tượng, rất phối hợp chơi đùa một chút.
Z nhíu chặt mày, trầm giọng đè nén nói: "Vương Hiểu Thư, đầu óc nóng lên thì đừng liều lĩnh, em có biết mình đang làm gì hay không?"
Vương Hiểu Thư nhìn Z một cái, nhớ kỹ khuôn mặt tuấn nhã của hắn, thu vào hơi thở cà lơ phất phơ vừa rồi, nhưng động tác lại không ngừng, chẳng những một tay vỗ về nơi riêng tư của hắn, một tay kia còn bắt đầu cởi áo dài trắng.
Cô kéo áo dài trắng của Z xuống, nhào vào trong lòng hắn, hắn tựa vào tường, một tay cô khiêu khích hắn, một tay bắt đầu cởi khuy áo sơ mi, từ cổ áo cởi xuống ba nút thắt rồi không kiên nhẫn cởi xuống nữa, trực tiếp kéo xuống.
Z bất đắc dĩ cởi khuy áo giúp cô, để mặc cô thô lỗ lột áo sơ mi của hắn rồi ném lên giường, thở nhẹ nói: "Em thật sự?"
Vương Hiểu Thư cảm thấy thứ trong tay ngày càng lớn, ngày càng cứng rắn, phía dưới như trống rỗng, sau khi kéo áo sơ mi, tay cô liền vuốt ve trên phần bụng có đường cong duyên dáng của hắn, cuối cùng dừng ở hai khối lồi ra trước ngực, nhìn chòng chọc quầng vú màu anh đào, nhanh chóng nói: "Vừa rồi không phải anh nhìn người ta rất hăng say sao, mắt cũng không rời ra được, tôi là đang thỏa mãn anh, tôi đối với anh rất tốt, mau cám ơn tôi đi." Cô nói xong liền hôn lên nơi mình nhìn chằm chằm, Z đè nén rên rỉ một tiếng, nhíu mày nhìn cô, thở phào một cái, nói, "Cám ơn em? Tại sao tôi lại cảm thấy em nên cám ơn tôi?"
Vương Hiểu Thư hừ nhẹ, đầu lưỡi lướt qua phần gồ lên của hắn, Z bị dằn vặt ngẩng đầu lên, hầu kết chuyển động, giọng nói trầm thấp mà gợi cảm: "Được rồi, tôi thua."
Hai tay Vương Hiểu Thư cởi quần hắn ra, hai tay ôm cổ hắn, đá rơi giầy xuống rồi giẫm lên chân hắn, cùn