Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Kế Zombie

Mẹ Kế Zombie

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.

g hắn bốn mắt nhìn nhau, hô hấp hỗn loạn nói: "Nếu thua thì nói mau."
Z ôm eo cô, đè cô kề sát vào người mình, muốn hôn cô, nhưng cô cự tuyệt: "Mau nói, đêm nay anh cũng thật lợi hại, nói muốn đòi công bằng giúp tôi, cuối cùng lại không làm gì cả, muốn ăn không trả tiền? Không có cửa đâu."
"Hiểu Thư." Z mím môi, vừa kháng cự vừa tình nguyện, mâu thuẫn nói, "Cám ơn, cám ơn."
Vương Hiểu Thư nháy mắt mấy cái, sau nó nở nụ cười, hôn hắn: "Thật ngoan, bình thường anh thật khó trị, không phải là đàn ông sao." Chim cứng lòng mềm!!!
Z ôm ngang cô lên, sải hai bước rồi ngã xuống giường, hai người lăn hai lần trên giường lớn, góc độ biến thành Vương Hiểu Thư ở dưới Z ở trên. Z thật vừa lòng với tư thế này, nhưng Vương Hiểu Thư lại cố dùng sức áp hắn ở dưới.
Cô kề vào tai Z, hôn vành tai của hắn: "Lúc trước tôi không nói đùa, có căn cứ khoa học, không phải anh thích nghiên cứu sao, anh liền nghiên cứu một chút xem tôi nói có đúng hay không." Cô nói chậm dần, mang theo hương vị quyến rũ, "Nhìn xem rốt cuộc là dáng người quan trọng hay kỹ thuật quan trọng."
". . . . ."
Z kinh ngạc nhìn khuôn mặt của Vương Hiểu Thư dần dần trở nên quyến rũ, cô cọ vào eo hắn, triển lãm tri thức lý luận phong phú của mình với hắn. Tuy rằng thực hành có hơi khó khăn, nhưng cô xem ra cũng có năng lực phân tích, sau vài lần sẽ tốt hơn nhiều.
Vương Hiểu Thư nằm sấp vào bụng dưới của Z, nắm nơi đó của hắn, ngẩng đầu nhìn hắn, dưới ánh nhìn chăm chú say mê của hắn, cúi đầu ngậm chặt nơi đó, cả người Z đều cứng ngắc, nâng người lên muốn ngồi dậy, Vương Hiểu Thư híp mắt dùng đầu lưỡi liếm phần đỉnh, Z thở dốc nặng nề, nghe lời nằm xuống, cánh tay thật dài che trên mắt hắn, nhìn không rõ biểu cảm của hắn là gì.
Vương Hiểu Thư thấy vậy, không khỏi đắc ý, kết quả này chính là kinh nghiệm quý báu từ phim và tiểu thuyết mà cô học được, nay đều dùng trên người hắn, cô chỉ cảm thấy thứ trong miệng ngày càng thoát khỏi khống chế của cô, dường như còn nhảy lên một cái.
Vương Hiểu Thư từ từ rút lui, cánh môi trơn bóng, khóe miệng có thứ sáng lấp lánh, nhưng cô lại không thấy bẩn chút nào, trước kia cô còn có chút mâu thuần, nhưng nếu đối tượng là người mình vô cùng để ý hơn nữa còn yêu sạch sẽ hơn mình, vậy cũng không có gì.
"Thế nào?" Cô nằm sấp, kề vào tai hắn, chờ mong hỏi.
Z rời cánh tay, mắt phượng đỏ bừng nhìn cô chằm chằm, cắn răng hỏi: "Học từ đâu?"
Vương Hiểu Thư ngẩn ra, Z liền đè cô ở phía dưới, cởi hết quần áo của hai người, trong tiếng rên của cô, tiến nhập vào con đường đã ướt át từ lâu: "Nói." Hắn kìm nén cơn giận phun ra một chữ.
Vương Hiểu Thư không chịu nổi, rên rỉ trả lời: "Đừng, a. . . Ừm. . . Nhẹ chút. . ." Cô vừa bực mình vừa buồn cười, "Từ mạng, xem trên mạng. . . A. . . Ha. . . Anh đừng như vậy. . ." Cô nhịn không được lấy tay ngăn hắn, nhưng hắn không giảm bớt lực đạo và tốc độ, cô nghe tiếng làn da tiếp xúc, đỏ mặt nhìn hắn, "Chậm một chút. . . Xin anh đấy. . ."
Một tay Z nâng cô lên nhích lại gần mình, dán vào người cô không ngừng động tác, tiếng rên rỉ của cô liên tiếp không ngừng, hắn chỉ cảm thấy lần này so với những lần trước đây thì càng làm người ta khó có thể chống cự mà vô hạn trầm luân: "Thì ra em thích xem thứ này." Hắn thở hổn hển cười, "Còn biết nhiều như vậy." Dường như còn ngại không đủ để Vương Hiểu Thư xấu hổ, bổ sung thêm. "Xem ra là tôi xem nhẹ em."
Vương Hiểu Thư bị hắn đẩy vào, "A" một tiếng hét lên, tay cô xẹt qua sau lưng hắn, lưu lại vết cào ái muội, con ngươi nhắm chặt, nhăn mày, biểu cảm vô cùng tiêu hồn: "Ừm a. . . Ha. . ."
"Thế nào?" Hắn học ngữ điệu vừa rồi của cô, chế nhạo hỏi, "Thích không?"
Vương Hiểu Thư khó khăn "hừ" một tiếng, kiều mị mà lại dễ nghe: "Tôi, tôi. . ."
"Em làm sao?" Hắn nhìn cô không chuyển mắt.
"Tôi sai lầm rồi!" Vương Hiểu Thư cầu xin tha thứ, "Đừng, đừng như vậy. . . Chậm một chút. . . A!. ."
"Em còn chưa trả lời vấn đề của tôi." Hắn lật người cô lại, để cô kề sát vào mình.
Vương Hiểu Thư vô lực tựa vào trong lòng hắn, mờ mịt nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn, thở hổn hển phun ra hai chữ: "Rất thích. . ."
Z vuốt tóc cô, hôn lên khóe môi cô, thấp giọng nói: "Tôi cũng thích em."
". . . . ." Vương Hiểu Thư ngẩn ra, ngây ngốc nhìn hắn, không tin hỏi, "Anh nói cái gì? Có thể nói lại lần nữa hay không?"
"Tôi nói có thích ngồi cầu bập bênh không?" Z nói sang chuyện khác.
Vương Hiểu Thư ngu ngốc gật đầu, nhưng thực tế cô đã không còn sức để lắc đầu nữa.
Z nhận được câu trả lời khẳng định của cô, động tác chậm dần, từ từ nằm xuống, đỡ lấy eo cô, nở nụ cười: "Vậy thì em làm đi."
Vương Hiểu Thư hơi sửng sốt, lập tức hiểu được, phía dưới trướng phát đau, lại khát vọng càng nhiều, bản năng theo yêu cầu của hắn mà từ từ lên xuống, nước đọng chảy ra trong lúc ra vào là chứng minh cho tình cảm mãnh liệt của hai người, gò má đỏ bừng và vóc dáng xinh đẹp của cô làm cho người ta cảnh đẹp ý vui, nhất là phần ngực còn đong đưa theo động tác lên xuống của cô.
Z thở hắt ra, tiếng than khó nhịn phát ra từ yết hầu, giọng


Old school Swatch Watches