Địa Ngục Cấm Ái: I Love My Sister
Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.
iải quyết với nhau, chứ tuyệt đối không ở trong này mà gây chuyện náo loạn. Về mặt này, các cậu ấm cô chiêu kia đều là con cái gia đình có máu mặt, nếu làm ầm ỹ lớn chuyện thì sẽ thu hút sự chú ý của giới truyền thông, như vậy có thể sẽ đắc tội không ít người.
Cho nên, khi từ trong phòng truyền ra một tiếng thét thảm thiết như vậy thì thật sự đã khiến cho mọi người hoảng sợ, đồng thời cũng khơi dậy lòng hiếu kỳ của bọn họ, bởi ai trong đầu cũng đang thầm đoán xem đám người này con cái nhà ai mà lại dám gây chuyện trong quán bar này, có ai đó đủ “số má” để chống lưng à, hay là… não tàn rồi vậy?
“Ôi —— Tôi còn tưởng là ai đấy chứ.” Ngay lúc này, một anh chàng mặt mũi non choẹt, đầu tóc lòe loẹt vuốt keo dựng đứng, cánh tay xăm đầy từ trong đám đông bước ra, nhìn người đang nắm cổ tay rên rỉ xong lại quay sang nhìn Kurita Sakura, kêu lên: “Hóa ra là ả đàn bà thúi người Nhật này.”
Nói chung, chuyện đến đây, người hai bên đều có thể cùng nhượng bộ một chút, việc này dừng lại tại đây cũng không mất mặt cả hai bên. Nhưng mà…
Hôm nay không biết do Lâm Hiểu Ba uống quá nhiều, hay là thật sự không muốn buông tha dễ dàng như vậy, mà muốn gây khó dễ cho Kurita Sakura, cho nên hắn ta không cần suy nghĩ mà cự tuyệt lời đề nghị mà Kurita Sakura đưa ra.
“Fuck! Cô nói quên là quên sao hả.” Lâm Hiểu Ba giơ chân đá bộp một phát cái ghế dựa bên cạnh khiến nó đổ nghiêng: “Con mẹ nó chứ, vậy ông đây đánh gãy chân Kurita Sawaki xong rồi nói ‘thật sự xin lỗi’, bồi thường tiền thuốc men là coi như xong hả?”
Lời này vừa nói xong thì mọi người đều biết Lâm Biểu Ba không muốn bỏ qua việc này.
Vì thế, hai bên lại bắt đầu mắng chửi nhau, bên này một câu bên kia một câu, những lời thô tục lần lượt tuôn ra sử dụng hết, dần dần còn xảy ra xô đẩy lẫn nhau, tuy chưa đến nỗi động tay đánh nhau đến bị thương, nhưng không khí nồng nặc mùi thuốc súng.
“Fuck! Lâm lùn tịt…” Kurita Sawaki dựng lên một dấu hiệu chửi thề thông dụng quốc tế – ngón giữa – về hướng Lâm Hiểu Ba, miệng không ngừng mỉa mai chiều cao của Lâm Hiểu Ba không một chút lưu tình.
Chuyện mà Lâm Hiểu Ba hận nhất đời này chính là bị người ta cười nhạo hắn lùn, nên vốn chỉ định quậy một lúc cho hai chị em nhà Kurita mất vui tối nay. Giờ vì lời mỉa mai của Kurita Sawaki mà hắn liền nổi điên, hơn nữa trước đó hắn đã uống kha khá rượu, sự tức giận cộng thêm cồn như lửa được đổ thêm dầu, trực tiếp tóm lấy một chai rượu muốn ném mạnh về phía Kurita Sawaki…
“Lâm Hiểu Ba, thằng nhãi con này, mày con mẹ nó tới đây để đập phá đó hả?”
Cái chai trong tay chưa kịp ném ra thì một câu mắng tiếng phổ thông pha âm Quảng Đông vang lên. Theo sau tiếng mắng là một nam trung niên từ bên ngoài đi vào, trên cổ đeo vòng cổ to như dây xích, ngón tay cũng xỏ rất nhiều nhẫn, trăm phần trăm biểu hiện điển hình của… Nhà giàu mới nổi.
Khi thấy người đàn ông trung niên, vẻ tàn nhẫn trên mặt Lâm Hiểu Ba chưa kịp lên cao đã nháy mắt biến mất lập túc: “Chú Trần… cháu, cháu làm gì mà dám chứ.” Lâm Hiểu Ba vội vàng buông cái chai xuống.
“Fuck con mẹ nó, đừng có nói nhảm với tao.” Tên nhà giàu mới nổi được Lâm Hiểu Ba kêu là ‘Chú Trần’ kia mở miệng là kèm theo lời thô tục: “Mày con mẹ nó không biết đây là quán của tao sao? Con mẹ nó chứ, con nhóc người Nhật kia đã muốn giảng hòa, mày con mẹ nó còn cố khơi mào quậy cho lớn.”
“Trần Hổ Uy, có thể coi là hoàng đế của khu Cửu Long này.” Thi Thanh Trạch đứng sát vào Kỷ Hàn nhỏ giọng giới thiệu thân phận của người đàn ông hùng hổ kia.
“Thật xin lỗi, Chú Trần, cháu sai, gây rắc rối thêm cho chú.” Lâm Hiểu Ba làm gì còn dám giữ vẻ kiêu ngạo như vừa rồi, cúi đầu hạ thắt lưng liên tiếp xin lỗi.
“Chú Trần à, thật xin lỗi đã gây ầm ỹ trong địa phận của chú.” Kurita Sakura cũng đi qua, chắc là cô ta cũng biết thân phận của nhà giàu mới nổi này nên kéo em trai sang xin lỗi. Người ta có câu nói rất đúng, đất nào vua nấy. (nguyên văn: Cường Long áp bất quá Địa Đầu Xà: rồng mạnh không thắng nổi rắn thổ địa)
Trần Hổ Uy liếc mắt nhìn hai người một cái, đưa điếu xì gà trên tay lên miệng rít sâu một hơi: “Kurita, tôi biết cha cô là một nhân vật có tiếng ở Nhật, nhưng ở đây là Trung Quốc, không phải là Nhật Bản, thanh niên các cô nên đường hoàng một chút, bằng không…” Không cần phải nói hết, nhưng ai cũng đều hiểu ý tứ trong đó.
Lâm Hiểu Ba, chị em nhà Kurita và các nhóm thanh niên khác tất cả đều nhũn như con chi chi trước mặt Trần Hổ Uy. Trần Hổ Uy cũng là người hiểu chuyện, biết dừng đúng lúc, mấy đứa oắt này dù gì cũng là tài nguyên mang tiền tới cho ông ta, ông ta cũng không nên quá nặng lời, cho nên liền khoát tay ý bảo việc đến đây là kết thúc. Vốn chiến hỏa sắp sửa bùng nổ, nhưng bị Trần Hổ Uy trấn áp như vậy nên tất cả đều nuốt về trong bụng, Lâm Hiểu Ba kéo đám bạn của mình đi ra khỏi phòng. Trần Hổ Uy nhìn nhìn, ánh mắt dừng lại trên người Hạ Vũ, miệng ngậm điếu xì gà đi tới.
“Cậu…” Ông ta chỉ Hạ Vũ, sau đó nhìn sang Kỷ Hàn hỏi: “Đó là phụ nữ của cậu?”
Hạ Vũ nhướng mày, gật đầu: “Đúng!”
“Rất khá!” Đột nhiên, ông ta th