Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1768 lượt.

nhìn cô. Tuy rằng cô hiểu được cái hình dung từ kia mà áp dụng lên cô thì có chút… áp đặt!
Nhưng trọng điểm đâu phải ở chỗ này, biết chưa!
Trọng điểm là… thằng nhãi ranh họ Lâm kia dám lấy cô ra để đánh cuộc!
Quá đáng là… Cô là nhân vật chính còn chưa nói gì, đám Nhật kia đã lên tiếng đồng ý.
Con bà nó! Cô chỉ làm vệ sỹ, chứ có bán mình cho gia tộc Kurita nhà nó đâu!
Cô đi qua, chống tay lên trên cửa xe của Kurita Sawaki: “Ê nhóc, cậu cho cậu là ai hả?”
“Yên tâm, tôi nhất định sẽ thắng.” Kurita Sawaki chẳng biết lấy đâu ra mà tự tin như vậy, Kỷ Hàn muốn đập cho nó một đấm dẹp mũi.
“Nhưng bà đây cũng không định giao vận mệnh của mình cho thằng oắt hỉ mũi chưa sạch như cậu.” Kỷ Hàn túm cổ áo của Kurita Sawaki lôi tuột thằng nhỏ từ trong xe ra, sau đó nở nụ cười với Lâm Hiểu Ba đang ngồi trong chiếc Lotus: “Ê! Cậu muốn lấy tôi làm tiền đặt cược à?”
Tuy cô chẳng muốn xen vào chuyện giữa bọn nhóc này tí nào, nhưng… Thứ nhất, hai chị em sinh đôi kia là đối tượng bảo vệ của bọn họ, bọn họ không có khả năng cứ để yên cho hai tên quỷ nhỏ kia đi đua xe mà không cản lại, bởi nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì không tốt chút nào; thứ hai… Bọn họ quả thật cũng muốn tìm cơ hội tiếp cận hai chị em này, hiện tại là cơ hội thích hợp nhất.
Lâm Hiểu Ba quét mắt ngắm cặp chân dài của cô vài lần, trong đầu bắt đầu tưởng tượng nếu cặp chân này mà quấn trên eo hắn thì cảm giác mất hồn sẽ thế nào: “Đúng, tôi thắng thì cô phải theo tôi.”
Kurita Sawaki vừa định mở miệng thì một cánh tay từ phía sau thò tới, nắm cổ cậu ta quăng ra phía sau. Đám Tiểu Bạch đứng ngay đằng sau đưa tay đón, bịt miệng thằng oắt Nhật không biết sống chết này lại, hứng chí bừng bừng xem BOSS thu thập mấy người kia thế nào.
“Vậy nếu cậu thua thì sao?” Kỷ Hàn khiêu khích nhìn hắn.
Kỷ Hàn không phải là dạng phụ nữ xinh đẹp đến nỗi chỉ cần liếc mắt một cái sẽ làm cho người ta hồn vía lên mây, nhưng thật ra lại có nét đẹp riêng, thuộc loại càng nhìn càng thích, hơn nữa cô còn mặc âu phục vừa khít khiến cho cô vừa có sự mạnh mẽ của đàn ông vừa có sự dịu dàng của phụ nữ. Ánh đèn từ sang lưng chiếu tới càng làm cho cô có vẻ quyến rũ hơn, nhất là khi khuôn mặt thanh mảnh xinh xinh kia của cô mang theo một chút khiêu khích lại càng khiến người ta mê hoặc. Một cô gái như thế trước đây Lâm Hiểu Ba chưa từng gặp qua, khiến hắn nhất thời không thể rời mắt ra khỏi cô.
“Tùy cô.” Lâm Hiểu Ba cũng không nghĩ rằng mình sẽ thất bại, trong đầu hắn đã bắt đầu ảo tưởng tối nay sẽ có một đêm mất hồn với cô gái này rồi.
“Nếu cậu thua…” Hạ Vũ chỉ chỉ nhóm đồng đội phía sau: “Buổi tối phải ở với bọn họ một đêm.”
Đám Thi công tử và Tiểu Bạch đứng phía sau cũng cực kỳ phối hợp bày ra bộ dạng Gay, vẻ mặt thèm muốn nhìn chằm chằm vào Lâm Hiểu Ba, lập tức làm cho mặt hắn đen lại như vừa nuốt phải mấy chục con ruồi…
“Lâm Hiểu Ba, cậu có dám hay không hả.”
“Nếu không dám thì nhận thua ngay đi.”
………
Đám người phía Kurita bắt đầu sẵng giọng ồn ào. Lâm Hiểu Ba vốn là kẻ cực kỳ sĩ diện, bằng không thì đã không vì việc theo đuổi không được Kurita Sakura mà xấu hổ làm ầm ỹ lên thành thù, bây giờ bị dồn tới bìa vực như vậy nên tức khí chấp nhận đánh cuộc: “Sợ gì anh, thi thì thi.”
“Vậy cứ thế nhé.” Hạ Vũ kéo Kỷ Hàn kéo đến bên cạnh: “Đây là cô gái của tôi, chính tôi sẽ đua với cậu.”
Kỷ Hàn nhìn Hạ Vũ ra điều kiện đánh cuộc với Lâm Hiểu Ba, khóe miệng kềm không được mà co rút mạnh vài cái… Đặt cược kiểu này… OK, còn đỡ hơn so với tưởng tượng của cô.
Nhưng mà… HạVũ biết đua xe á?
Nhìn vẻ mặt đứng đắn của anh thì không cách nào liên hệ với hai chữ ‘đua xe’ được.
Kỷ Hàn muốn nói gì đó thì đột nhiên nhìn thấy ánh mắt của Tiểu Bạch và Hắc Tử đang bắt đầu tỏa sáng…
TIỂU NHU.






Bão táp!
Kỷ Hàn vẫn còn ôm lòng nghi hoặc mà ngồi lên xe, cài dây an toàn lại: “À này…” Cô nhìn sang người đàn ông đang ngồi sau tay lái: “Anh chắc chắn anh có thể đua chứ?” Cho đến bây giờ cô vẫn cảm thấy hình tượng của Hạ Vũ và việc đua xe chẳng hợp với nhau, thật sự chẳng hợp với nhau chút nào!
Hạ Vũ đương nhiên nghe được vẻ do dự trong giọng nói của cô, nhưng không trả lời thẳng vào câu hỏi. Con lừa hay con ngựa thì cũng phải lôi ra mà cưỡi thì mới biết được chứ.
Lâm Hiểu Ba nhìn cái xe thể thao màu đen xấu xí của Hạ Vũ, đầu tiên là có hơi kinh ngạc, rồi lập tức không dấu được vẻ trào phúng trong mắt. Theo hắn thấy, cái xe đen này của Hạ Vũ chẳng ra cái đinh rỉ gì…
Bất quá tên này chỉ là kẻ tầm thường mà thôi!
Kỷ Hàn trộm ngắm người đàn ông ngồi sau tay lái, vẻ mặt của anh rất bình tĩnh, hoàn toàn tương phản với con số chỉ tốc độ trên đồng hồ lái. Nhưng chính sự tương phản quá lớn này khiến cho sự bất an trong lòng Kỷ Hàn lắng xuống.
Nếu trên mặt anh xuất hiện vẻ hưng phấn thì cô mới nên lo lắng.
Cô nhìn vào kính chiếu hậu, trên con đường sáng choang huy hoàng phía sau đã không còn nhìn thấy bóng dáng chiếc xe thể thao Lotus màu vàng của Lâm Hiểu Ba đâu nữa