Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.

uống đất: “Sao anh không biết nghe lời thế nhỉ, đã bảo xong thì kêu em rồi.”
“Cũng có chuyện gì to tát đâu!” Anh nhìn băng vải trước ngực: “Bất quá trúng một phát đạn thôi mà.”
Yết hầu Kỷ Hàn căng thẳng, cầm cái bô mang vào toilet đổ, sau đó rửa sạch. Sau khi nhìn gương để sửa lại vẻ mặt của mình, đảm bảo mặt mình không còn vẻ cứng ngắc nữa, xác định lại lần nữa chính mình không có gì lạ thường…
Loảng xoảng bịch ——
Đột nhiên trong phòng bệnh truyền đến tiếng vang, khiến cô vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, liền thấy chiếc ghế dựa bên cạnh giường bệnh bị đổ, Hạ Vũ thì ghé vào cạnh giường không nhúc nhích.
“Anh không sao chứ?” Kỷ Hàn vội vàng chạy tới, đỡ anh ngồi dậy. Trong khi đó Hạ Vũ một câu cũng không nói, để mặc cô nâng anh lên, sau đó đắp chăn lại…
Kỷ Hàn hoảng hốt nhìn vẻ mặt không chút thay đổi nào của anh: “Anh…”
Anh đột nhiên có động tác, nhổ từng mũi kim trên tay mình ra, cau mày xoa xoa hai chân của mình, rồi sau đó không ngừng bóp nhéo, đánh đánh lên hai đùi mình. Anh không phát ra bất kỳ thanh âm nào, chỉ không ngừng ngược đãi chân của mình. Hai chân không có bất kỳ cảm giác gì đã cho anh biết một sự thật tàn khốc. Anh ngẩng đầu lên nhìn về phía Kỷ Hàn, trong cặp mắt kia lần đầu tiên xuất hiện vẻ khủng hoảng. Anh chờ mong nhìn Kỷ Hàn, chờ mong cô có thể mở miệng nói cho anh biết, tất cả những điều này không phải là sự thật, nói cho anh biết rằng anh đã đoán sai rồi, nói cho anh biết rằng hai chân của anh không có việc gì!
Môi Kỷ Hàn run rẩy, muốn nói… nhưng lại phát hiện mình không có biện pháp nào để đối mặt với cặp mắt mong đợi kia, chỉ đành rũ mắt xuống, che đi nỗi đau đớn trong mắt mình. Làm sao cô có thể mở miệng nói cho anh, nói cho anh biết rằng chân anh giờ… vô dụng rồi!
Vì cô tránh né mắt anh, nên đã đạp đổ tia hy vọng cuối cùng trong lòng anh! Hạ Vũ điên cuồng đập lên hai chân mình, lần sau nặng tay hơn lần trước, vẫn không hề mở miệng phát ra bất cứ thanh âm nào. Động tác của anh làm cho miệng vết thương lại bục ra, máu dần dần nhuộm đỏ tầng băng gạc.
“Đủ rồi! Hạ Vũ —— dừng tay —— anh dừng tay ——” Kỷ Hàn ôm chặt lấy anh, không cho anh tiếp tục hành vi tự ngược đãi bản thân mình nữa: “Dừng tay —— đừng đánh ——”
Giây tiếp theo, Hạ Vũ cũng dừng lại, ánh cuồng loạn trong mắt cũng hoàn toàn biến mất, như sự tĩnh lặng sau cơn bão táp, cặp mắt rạng rỡ có thần của ngày xưa giờ phút này đã không còn tiêu điểm. Anh ngẩng đầu nhìn trần nhà trắng toát, mặc Kỷ Hàn ôm mình thật chặt cũng không có phản ứng.
“Hạ Vũ… Xin anh… Xin anh đừng buông xuôi.” Kỷ Hàn cắn môi, cố gắng không để bản thân bật khóc: “Tiểu Bạch nói… có thể sẽ tốt…”
Anh không nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn trần nhà thật lâu, thật lâu…
“Buông tay đi…” Thanh âm khàn khàn, nặng nề, gắt gỏng.
Kỷ Hàn cẩn thận buông lỏng tay ra, mắt một khắc cũng không dám rời khỏi anh, chỉ sợ giây tiếp theo anh lại sẽ có hành vi ngược đãi chính mình. Nhưng anh không làm, anh không phát cuồng nữa, chỉ rất bình tĩnh… bình tĩnh nhìn Kỷ Hàn, bình tĩnh nằm lại trên giường, bình tĩnh kéo chăn đắp, bình tĩnh nhắm hai mắt lại…
Có lẽ, đây chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Sau khi tỉnh mộng, sẽ phát hiện tất cả đều không có thật, anh vẫn là Hạ Vũ của trước kia, hai chân anh không có việc gì, anh vẫn có năng lực bảo vệ cô…
*
Bên này, Kỷ Hàn chăm sóc Hạ Vũ, còn bên kia Trầm Sùng tiếp nhận công tác của Hạ Vũ. Chuyện đầu tiên phải giải quyết chính là với Sở Cảnh sát Nhật. Dù sao thì bọn họ cũng đã sử dụng súng phi pháp nơi công cộng, gây ra chuyện lớn như vậy nên không đi đến đó là không được.
May mắn còn có Kurita Sakura. Sau khi sự việc xảy ta, cô ta đã gọi điện về cho Kurita Ichiro, nói chuyện hai chị em đã về lại Nhật Bản, đồng thời cũng nói một chút về án kiện bắn nhau. Có nhà Kurita nhúng tay vào, việc xử lý với Cục Cảnh sát cũng dễ dàng hơn, nhưng vẫn có một chút thủ tục cần bọn họ phải tự thân qua đó một chuyến.
Trong Sở Cảnh sát Nhật, hai người Trầm Sùng và Tiểu Bạch ngồi trong phòng thẩm vấn chờ cảnh sát đến lấy khẩu cung. Chỉ trong chốc lát, có hai người mặc đồng phục cảnh sát đi đến, một nam một nữ, dùng tiếng Anh để trao đổi:
“Tên họ!”
“Trầm Sùng.”
“Bạch Duật.”
Người nam viết tên họ hai người xuống, lại hỏi: “Người nước nào.”
“Trung Quốc.”
“Người Trung Quốc à…” Người nữ bên cạnh lặp lại một lần, thần sắc trên mặt có hơi mất tự nhiên, tự nhủ một câu bằng tiếng Nhật: “Hèn gì —— đúng là bọn Trung Quốc thích nhất là phá rối.” Giọng điệu không hề che dấu sự chán ghét.
Sắc mặt của Trầm Sùng và Tiểu Bạch đồng loạt thay đổi. Lúc này không có Hắc Tử ở trong đây, chứ không thì cô cô này đã bị Hắc Tử cho một cái tát rồi.
“Các vị dùng súng phi pháp, lại nổ súng nơi công cộng, tạo ảnh hưởng và hậu quả không tốt.” Cô cô kia đẩy kính mắt trên mũi lên, vẻ mặt kiêu căng.
“Tôi tưởng tiểu thư Kurita đã nói với các vị rồi chứ.” Hai tay Trầm Sùng đặt lên trên đùi: “Chúng tôi là vệ sĩ, chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho tiểu thư Kurita.”
Người đàn ông bên cạnh tiến đến bên cạnh trao đổi với ngườ