XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

hủ đoạn của tên kia rất độc, đầu tiên là cố ý dùng tia hồng ngoại khiến Kỷ Hàn chú ý, làm cho Kỷ Hàn đẩy Sếp, Sếp mất đi trọng tâm nên không thể tránh bị trúng đạn đúng chỗ hiểm.”
“Nhưng mà… lúc đó, dù Sếp có năng lực để tránh đi chăng nữa thì Sếp cũng sẽ không tránh.” Tiểu Bạch phân tích: “Thí nghiệm đường đạn cho thấy, nếu lúc đó Sếp mà tránh đi chỉ một chút thôi thì viên đạn đó sẽ bắn trúng ngay tim Kỷ Hàn. Nếu vậy… Kỷ Hàn ——” Tiểu Bạch mới nói đến một nửa thì chợt nhìn thấy bóng người đứng bên ngoài, lập tức bị nghẹn trở về: “Kỷ Hàn… Kỷ Hàn, cô…”
Trầm Sùng ném mẩu thuốc trong tay xuống đất, lấy chân đạp tắt, nhìn nhìn Kỷ Hàn: “Cô… nghe hết rồi hả?”
Nắm tay của Kỷ Hàn xiết rồi buông, buông rồi lại xiết. Cô không thể nào tin được, tình huống bây giờ của Hạ Vũ là do chính cô tạo nên! Cũng đúng… với năng lực của Hạ Vũ, anh hoàn toàn có thể tránh được để không trúng vào chỗ hiểm. Nếu cô không đẩy anh, anh hoàn toàn có thể cũng đẩy cô ra, như vậy có thể hóa giải sạch sẽ nguy hiểm lần này…
Tiểu Bạch đi tới, một tay kéo cô ôm vào trong lòng, giống như bạn bè ôm chặt bả vai cô. Kỷ Hàn vùi vào lòng cậu, đau đớn khóc thành tiếng, nhưng vẫn không cách nào đem những cảm xúc trong lòng khóc ra được… Cũng không biết cô khóc bao lây, khi cô khôi phục lại tinh thần, bản thân đã bị Tiểu Bạch cùng Trầm Sùng dìu vào trong một phòng nghỉ của bệnh viện.
“Đã đỡ hơn chưa.” Trầm Sùng đưa cho cô một cái khăn mặt.
Kỷ Hàn mở miệng, giọng khàn đến hầu như không ra tiếng: “Tại… tại tôi hạ…”
Trầm Sùng đưa tay ngăn không cho cô tiếp tục nói: “Đừng nói nữa, đối phương quá mức giảo hoạt, hơn nữa địch ở chỗ tối ta lại ở ngoài sáng.” Anh ta lại châm một điếu thuốc, rít mạnh vài hơi: “Cô cũng đừng tự trách, chăm sóc tốt cho Sếp, việc còn lại để cho chúng tôi lo.”
Kỷ Hàn xin anh ta điếu thuốc, khum tay châm thuốc, đưa lên miệng hút mạnh ba hơi gần như hết điếu thuốc, khói thuốc làm yết hầu cô phát đâu. Nói thì dễ lắm, nhưng bảo cô làm sao mà không tự trách đây.
“Như vậy cũng tốt…” Trầm Sùng khổ sở cố nhếch khóe miệng chọc cười: “Giờ Sếp cũng không còn thích hợp để làm mấy chuyện này nữa.” Nghề của bọn họ, nếu có gia đình thì cũng là đến lúc nên giải nghệ: “Về sau khoái trá ở nhà giúp vợ dạy con cũng hay, không cần tiếp tục những ngày tháng cận kề sinh tử nữa.”
Kỷ Hàn muốn đáp lại anh ta một câu, nhưng lại phát hiện không tìm được lời nào để nói, ngay cả cười cũng không còn sức mà nhếch mép.
Cô… nên làm sao để có thể đối mặt với Hạ Vũ đây.
“Tiểu Bạch, cậu… nói thật ra đi, tình huống của Hạ Vũ…” Đến lúc này cũng không cần thiết phải giấu diếm cô nữa chứ.
Tiểu Bạch nhìn Trầm Sùng, thấy anh ta cũng không có phản đối gì, mới nói thật cho cô nghe: “Không được tốt cho lắm. Thần kinh bị tổn thương thì cô cũng biết là thế nào rồi đó, với tình huống của Sếp hiện giờ, nặng thì tê liệt toàn thân, nhẹ thì… hai chân không đi được!” Thấy sắc mặt cô chỉ nháy mắt là tái xanh, Tiểu Bạch vội vàng bổ sung thêm: “Bất quá cũng không phải là không có cách nào để trị, với trình độ kỹ thuật y học hiện tại, chỉ cần sau này kiên nhẫn làm phục hồi chức năng, thì vẫn có thể bước đi.”
Vẫn có thể bước đi…
Đây là tình huống tốt nhất.
Một người đàn ông kiêu hãnh như vậy, một người đàn ông có thể đứng trên mọi người mà dẫn dắt giang sơn như vậy, giờ tự nhiên biến thành một người chỉ có thể dựa vào xe lăn để đi lại, thì tuyệt đối không chỉ bị ảnh hưởng về mặt sinh lý, mà về mặt tâm lý cũng bị tổn thương.
Khi Kỷ Hàn quay lại phòng bệnh, Hạ Vũ vẫn còn ngủ, ngủ rất sâu, như một người đã thật lâu rồi không được ngủ một giấc đã đời vậy. Dưới tác dụng của thuốc mê, cuối cùng anh đã có thể buông xuống hết tất cả những bản năng đề phòng cảnh giác để có thể có một giấc ngủ say không mộng mị.
Mắt Kỷ Hàn dừng lại trên hai đùi anh, lúc nãy anh có nâng tay lên… May mà tình huống nghiêm trọng nhất đã không xảy ra. Cô vui mừng trong đau khổ mà nghĩ vậy.
Cho đến gần sáng, Kỷ Hàn không biết khi nào đã ghé người vào cạnh giường mà ngủ, bị động tĩnh trên giường đánh thức, vừa mở mắt thì nhìn thấy Hạ Vũ đang giãy dụa muốn ngồi dậy trên giường. Đồng hồ lúc này chỉ mới hơn 4 giờ sáng.
“Anh…” Cô vội vàng bước đến giúp anh: “Anh an phận chút coi, vừa mới phẫu thuật xong thì phải nằm yên chứ.”
“Toilet!”
Kỷ Hàn sửng sốt, thấy annh lại muốn xuống giường thì vội vàng ấn anh trở về: “Anh đừng động đậy, để em…” Nói xong, liền lôi từ dưới giường ra một cái bô bệnh viện.
“Em làm gì thế…” Hạ Vũ vừa thấy cái bô thì nhăn nhíu mặt.
“Anh muốn đi tiểu mà.” Kỷ Hàn xốc chăn che nửa người dưới lên, kéo quần anh xuống, động tác nhanh gọn lưu loát, sau đó đưa tay qua…
“Em…”
Kỷ Hàn không ngẩng đầu lên nhìn anh, chỉ nhanh chóng đem cái đó của anh nhét vào cái bô (ak tui xỉu), sau đó xoay người để anh khỏi phải xấu hổ: “Tiểu đi! Xong thì nói em.”
Mặt Hạ Vũ cứng ngắc, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể nhờ vào vật kia mà giải quyết vấn đề sinh lý của mình.
Sau khi nghe tiếng nước dừng, Kỷ Hàn xoay người thì liền thấy anh định tự tay đặt bô x