XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1732 lượt.

cầm những bộ nội y khêu gợi ướm tới ướm lui trước ngực, làm cho không ít những người đàn ông đi qua bên cạnh đưa mắt sang nhìn.
Kỷ Hàn lơ đãng đưa mắt, ánh mắt bỗng nhiên bị một bộ nội y trong tủ hấp dẫn đến líu cả lưỡi!
Đủ loại nội y tình thú, chỉ cần có thể tưởng tượng ra thì không sợ là tìm không thấy! Hơn nữa, chúng lại được bày biện thoải mái ngay trước mặt, trước quầy có không ít thanh niên, cả trai lẫn gái đều có…
“Thế nào? Có muốn đi mua một bộ không?” Tiểu Bạch sáp đến gần, cười vô cùng đáng khinh: “Mua mấy bộ về, cam đoan có thể làm cho lão đại hóa thân thành sói, một đêm bảy lần!”
Mặt Kỷ Hàn nhăn lại: “Không cần!” Một đêm bảy lần, nếu hắn không chết thì chính là cô ngủm.
“Hắc —— hai người còn trẻ, xem bộ dạng rối loạn của lão đại, lâu lâu cho thêm chút kích thích cũng hay đấy.” Tiểu Bạch đang nói bỗng nhiên ngừng lại, ý cười bên khóe miệng cứng đơ tại chỗ. Không đợi anh ta nói, Kỷ Hàn cũng phát hiện có gì đó không thích hợp. Đây là một loại phản xạ có điều kiện trực tiếp —— Bọn họ phát hiện trong đám người chung quanh có một ánh mắt khác thường! Ánh mắt có chứa địch ý thường không giống với những ánh mắt khác, mà nó mang đến cảm giác giống như bị kim đâm. Những người khác cũng có cùng một phản ứng, không hẹn mà cùng tập trung quây chị em Kurita vào giữa, mắt quét qua đám người để tìm nhân vật khả nghi.
Kỷ Hàn nhanh chóng rà soát xung quanh, tìm hết một lượt cũng không tìm được người nào có vẻ khả nghi. Khi cô định chuyển mắt sang nơi khác, bỗng nhiên có khuôn mặt của một người đàn ông lọt vào tầm mắt của cô! Đó là khuôn mặt của một thanh niên Châu Á, cô chú ý đến hắn không phải vì vẻ mặt hắn có biểu cảm gì bất thường, mà bởi vì hắn… không có một cảm xúc nào. Toàn bộ khuôn mặt không mang theo bất cứ một cảm xúc nào, hắn đứng xen lẫn vào trong đám đông, mắt nhìn thẳng vào mắt cô. Kỷ Hàn tập trung gắt gao nhìn vào hắn. Hắn thoạt nhìn không quá 30 tuổi, cao trên dưới 175cm, mặc một chiếc áo sơ mi bình thường, có thể thấy cơ tam giác nơi bắp vai rất vạm vỡ, cách lớp áo sơ mi mà vẫn có thể cảm nhận được cơ thể hắn ẩn chứa sức mạnh…
“Lâm Hải Bình!”
Kỷ Hàn dùng thanh âm chỉ bọn họ có thể nghe được nói ra cái tên này.
Bởi vì, người đàn ông trẻ tuổi kia, giống y đúc người trong ảnh chụp cô nhận được.
Thanh âm của cô rất nhỏ, lại xen lẫn trong một khu thương mại sôi động như vậy, nếu mấy người bọn họ mà không đứng gần, vả lại cũng có thính lực hơn người, thì hoàn toàn nghe không được. Nhưng người đàn ông kia như là nghe được giọng nói của cô vậy, hắn nhìn cô một cái rồi sau đó xoay người, quẹo vào một cái ngõ, biến mất khỏi đám người. Kỷ Hàn vừa định đuổi theo thì bị Hạ Vũ kéo lại.
“Đừng đuổi theo!”
“Nhưng mà…” Người đó rất có khả năng chính là manh mối. Kỷ Hàn vừa quay đầu muốn gạt tay anh ra thì đột nhiên thấy một diểm đỏ hiện lên phía sau lưng Hạ Vũ. Anh đưa lưng về phía cô nên cũng không phát hiện thấy nó. Trái tim của cô nhảy lên, đưa tay đẩy anh xuống: “Cẩn thận.”
Không nghe tiếng súng, nhưng khói thuốc súng lại tràn ngập trong mũi, vài giọt máu đỏ tươi bắn tung tóe ra từ sau lưng Hạ Vũ, trên lớp âu phục sau lưng Hạ Vũ có một vết lõm, sau đó màu sắc của áo chung quanh vết lõm từ từ trở nên đậm hơn…
Những người khác nhanh chóng rút súng ra, nã đạn về hướng viên đạn vừa bay đến. Lập tức, toàn bộ khu mua sắm trở nên hỗn loạn, tiếng thét chói tai, tiếng la tiếng khóc ầm ỹ, đám đông co cẳng mà chạy.
Kỷ Hàn tóm lấy Hạ Vũ, cõng anh lên, chạy đến cửa hàng gần nhất. Những người khác cũng bao lấy chị em Kurita mà đi vào. Thi Thanh Trạch cũng vừa chạy tới. Tiểu Bạch xé mạnh lớp áo bên ngoài của Hạ Vũ, tuy anh đã mặc áo chống đạn, nhưng viên đạn đã trực tiếp xuyên qua áo chống đạn, chui vào trong cơ thể, máu không ngừng trào ra.
“Viên đạn bị mắc kẹt ở phổi.” Vẻ mặt Tiểu Bạch ngưng trọng: “Cần lập tức giải phẫu.”
“Fuck! Bệnh viện gần nhất ở đâu?” Hắc Tử lớn tiếng hỏi, mọi người xung quanh đã bị tình huống đột phát này làm cho sợ ngây người, lại thấy Hắc Tử cầm súng, dáng vẻ như hung thần ác sát, nên càng sợ hãi kêu khóc chói tai. Nữ nhân viên bán hàng trong cửa hàng còn sợ tới mức run bần bật không khống chế được.
“Mẹ nó…” Hắc Tử túm lấy Kurita Sawaki kéo qua, họng súng chĩa vào ngay thái dương của cậu nhóc: “Nói mau, bệnh viện gần nhất ở đâu.”
Sau khi có được đáp án, Hắc Tử cõng Hạ Vũ, lôi theo chị em Kurita chạy ra xe ô tô đi đến bệnh viện gần nhất. Khi đến bệnh viện, các bác sĩ y tá thấy bọn họ người nào người nấy đầy vẻ hung thần, người dính đầy máu me, lại thấy vết thương của Hạ Vũ là do bị súng bắn thì muốn báo cảnh sát. May là Kurita Sakura đã hoàn hồn lại nên dùng thân phận của mình ra để áp chế bọn họ. Sau đó, Tiểu Bạch cướp luôn áo blu trắng của bác sĩ mổ chính, tự mình tiến vào phòng mổ.
Khi Thi Thanh Trạch đến được bệnh viện thì thấy cả một đám người đều canh giữ bên ngoài phòng giải phẫu. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đèn phòng phẫu thuật vẫn sáng. Hai mươi phút sau, cảnh sát chạy tới! Trong khu mua sắm xảy ra việc bắn nhau loạn xạ