Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
nói vẫn rất mạo hiểm và kích thích.
“Miễn có đủ tiền hoặc quyền lực thì luật pháp gì gì cũng chỉ là một cái rắm.” Hạ Vũ moi ra một khẩu súng từ dưới ghế, lắp ống giảm thanh, nhìn gương chiếu hậu xem tình huống phía sau, sau đó nhanh chóng hạ cửa sổ, thò súng bắn một viên vào chiếc xe đuổi theo đầu tiên, trúng thẳng vào bánh xe trước, khiến cho chiếc Honda kia bị trượt bánh, đâm vào hàng rào bảo hộ ven đường, sau đó văng ra nằm vắt ngang đường cái, đụng ầm vào chiếc xe đuổi theo phía sau.
“Tuyệt!” Thấy kỹ thuật bắn súng của Hạ Vũ, Kỷ Duệ không hề keo kiệt nói một câu khen ngợi. Trước kia chỉ nhìn thấy chiến tích vĩ đại của Hạ Vũ trên giấy tờ, lần này cậu chính mắt nhìn thấy kỹ thuật bắn súng sắc bén và phán đoán bình tĩnh của anh.
Nhưng mà, đối phương vẫn chưa buông tha cho bọn họ, đám xe phía sau lại nhấn ga điên cuồng đuổi theo, liên tục tông mạnh vào thân xe của ba người.
Choang!
Lúc tiến vào chỗ rẽ, một chiếc Honda đen cố sống cố chết rướn lên, hung hăng tông mạnh vào bên này. Xe bị hắn đâm nên trượt xoay mấy vòng trên đất. Kỳ Hàn liều mạng giữ tay lái mới ổn định được. Chỉ có điều trong một chốc lát mất điều khiển này, mấy chiếc xe đằng sau đã đuổi tới, vây kín xung quanh xe bọn họ.
Sắc mặt Kỷ Hàn nghiêm trọng…
Lúc này, xa xa đột nhiên có vài ánh đèn chiếu tới loang loáng, nhanh chóng tiến lại gần bọn họ, thấy bên này đã đông xe như vậy rồi nhưng lại không hề giảm tốc độ chút nào, ầm ầm vọt lại giống như một con ruồi mất đầu. Tốc độ liều chết đó khiến đám người trong số xe đang vây quanh xe Kỷ Hàn vội vàng bỏ của chạy lấy người mà phóng từ trong xe ra ngoài, hoặc là vọt xe sang một bên.
Chiếc xe liều mạng kia phóng sát rạt ngang xe Kỷ Hàn rồi dừng lại.
“Đi!” Khuôn mặt Hắc Tử lộ ra khỏi cửa kính xe.
Kỷ Hàn lập tức đạp mạnh chân ga chạy theo, mặc kệ thế nào… Trước tiên cắt đuôi đám phiền toái trước mắt này rồi hãy nói tiếp, còn về phần ai là nội gián…
“Đi mau! Lão Bạch cản bọn chúng phía sau!” Hắc Tử chạy phía trước dẫn đường, phía sau lại xông lên một chiếc xe khác, một khẩu súng thò ra bắn liên tục lên bánh xe Honda của Kỷ Hàn…
*
Cả nhóm ngồi trong một căn nhà. Căn nhà này được đăng ký dưới tên Kurita Sawaki.
Sau khi Tiểu Bạch xử lý xong vết thương trên người Hạ Vũ, mọi người cùng ngồi xuống sô pha, sắc mặt đều tối tăm. Tình huống như vậy xuất hiện tình chứng tỏ điều gì, bọn họ ai cũng đều rõ ràng…
“Fuck!” Tính tình Hắc Tử nóng nảy nhất nên không chịu nổi không khí áp lực này: “Rốt cuộc là thằng chó nào, ông mà biết được tuyệt đối sẽ vặn cổ hắn.”
Kỷ Hàn nhìn sang Hạ Vũ nãy giờ vẫn ngồi trầm mặc. Hành động đêm nay chỉ có mấy người bọn họ biết. Vốn dĩ Trầm Sùng đề nghị để lại một người để coi chừng, nhưng Hạ Vũ nói mọi người nên cùng đi để đảm bảo mọi chuyện có thể thành công. Kết quả… Bên kia đúng là thành công, bên này lại xảy ra chuyện lớn như vậy. Mà việc này thể hiện điều gì? Thể hiện rằng trong lòng Hạ Vũ đã sớm có nghi ngờ, hành động đêm nay là một công đôi việc, gián tiếp chứng minh những suy đoán trong đầu anh.
“Sếp, theo anh nhiều năm như vậy, hôm nay ông đây mới nói ra những lời này tại đây.” Trầm Sùng dụi tắt điếu thuốc trong tay: “Con mẹ nó, thằng nào muốn động đến gia đình các người, Trầm Sùng này sẽ là người đầu tiên xử hắn.” Đối với Trầm Sùng mà nói, Hạ Vũ không chỉ là ơn tri ngộ đơn giản, nếu như không có Hạ Vũ, mạng của Trầm Sùng anh đã không còn trên thế gian này từ lâu.
Tiếp sau Hắc Tử và Tiểu Bạch cũng đều lên tiếng. Tần Dịch chậm nửa nhịp mới có phản ứng: “Kỷ Hàn, chị… Ý mọi người đang nói là có nội gián à!”
Đúng là tên này phản xạ thần kinh đủ chậm!
“Fuck! Cậu phản ứng thế này sao làm dân bắn tỉa được hay vậy.” Thi Thanh Trạch táng một phát vào ót Tần Dịch: “Chúng ta chân trước vừa đi, sau lưng đã có người đến bệnh viện tìm Tiểu Hàn rồi. Sao khéo quá vậy.”
“Ờ… Cũng đúng.” Tần Dịch gãi gãi ót: “Nhưng mà… Ai là nội gián vậy?”
Nếu họ biết thì còn ngồi đây cáu kỉnh sao?
“Này ——” Lúc này, Kurita Sawaki bị quăng ở một bên đã tỉnh lại, vừa thấy mình bị trói gô giống như cái bánh chưng, lại thấy toàn là “Người quen cũ”, thì lập tức kêu oang oang lên: “Các người dám bắt cóc tôi! Các người không sợ chết à —— còn không mau thả tôi ra, trả tôi về ——”
“Fuck!” Vốn đã đủ phiền rồi mà thằng oắt này còn náo loạn, Hắc Tử tức giận đi qua lôi cổ hắn từ trên đất đứng lên, quơ quơ nắm tay: “Oắt con, còn ầm ỹ nữa có tin là ông đây giết mày chết tươi hay không?”
“Anh, anh…” Kurita Sawaki là điển hình của những kẻ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, vừa thấy vẻ mặt hung dữ của Hắc Tử thì toàn bộ dáng vẻ ngạo mạn vừa rồi đều biết mắt không tăm hơi: “Các người bắt tôi làm gì?”
“Làm gì?” Thẩm Sùng cười dữ tợn: “Đương nhiên là để bán mày cho bang Thanh Sơn lấy tiền chứ làm gì.”
“Không được —— tôi sẽ bị bọn họ đánh chết…” Kurita Sawaki vừa nghe xong lập tức sợ quá oà khóc: “Tôi có thể cho các anh tiền, các anh thả tôi ra, các anh muốn bao nhiêu tiền tôi cũng đưa…”
“Đồ chết nhát!” Hắc Tử bị tiếng gào khóc thảm thiết của hắn làm phát phiền,