Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341630
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1630 lượt.
trên cái giường đó thì đều chết chứ.
Kỷ Hàn dùng bút gõ gõ vào chính đầu mình.
Lúc này, Kỷ Duệ từ bên ngoài gõ gõ cửa vài cái rồi bước vào: “Kỷ Tiểu Hàn, ăn cơm chiều.”
“… Nếu gái già này không háo sắc thì sao năm đó sinh ra con được.” Cô mỉa ngược lại. Hơn nữa, cả đời này cô cũng chỉ ‘sắc’ mỗi một người này thôi, có quỷ háo sắc nào ngây thơ chuyên tình giống như cô vậy không? Có không?
Kỷ Duệ không thèm tán gẫu linh tinh với cô nữa: “Này, Kỷ Tiểu Hàn, mẹ đừng nói là sẽ lại kiếm chuyện linh tinh để làm như con thiêu thân đó nghe, Hạ Vũ nhà mẹ trước khi đi đã dặn rồi đó, có chuyện gì con có thể lập tức gọi điện thoại thông báo cho chú ấy.”
“Con có phải là con mẹ không?” Đồ nhóc thối ăn cây táo, rào cây sung này!
“Mai có muốn đến bệnh viện làm giám định gien không, con cũng đang nghi ngờ có phải năm đó bác sỹ đưa nhầm con cho mẹ hay không?” Kỷ Duệ còn ra vẻ nghiêm túc đề nghị.
“…” Nói chuyện với thằng nhóc này đúng là khảo nghiệm tính nhẫn nại của cô mà. Kỷ Hàn quyết định không tiếp tục nói nhảm với Kỷ Duệ nữa, bằng không sợ lát nữa cô nhịn không được lại tiến hành “Bạo lực gia đình” với nó không chừng. Nhưng mà… nhắc tới chuyện bệnh viện đúng là làm cho cô rất hứng thú nha: “Này —— Duệ ca…” Cô ra vẻ thần bí đá lông nheo với cậu mấy cái.
“Mắt bị co giật hả?” Cô cô này bao nhiêu tuổi rồi mà còn bắt chước nữ sinh mà ra sức giả bộ đáng yêu làm cái gì, thật là… Ờ thì cũng có chút đáng yêu đó, nhưng còn lâu cậu mới nói cho cô biết.
Kỷ Hàn không để ý đến lời châm chọc của cậu, bưng bát đũa xề sát lại, tiện tay gắp mấy miếng thịt cho vào trong bát cậu bé: “Ngày mai mẹ già này sẽ đưa con tới bệnh viện làm kiểm tra hàng năm nhé.”
“… Trước Tết con mới vừa kiểm tra, kết quả rất tốt.” Thời điểm kiểm tra còn chưa tới đâu, khả năng viện cớ của cô cô này thật kém quá.
“Vậy con đi cùng mẹ đến bệnh viện một chuyến đi, dạo này mẹ già đây cảm thấy tinh thần uể oải quá!”
Nhìn mặt mẹ lúc này vô cùng hưng phấn, chỗ nào là uể oải thế?
“Khẩu vị không tốt nè!”
Kỷ Duệ lướt mắt nhìn đến cái bát trống không của cô, bát này đã là bát thứ ba rồi, thế mà còn coi là không tốt, vậy khẩu vị như thế nào mới tính là tốt?
“Giấc ngủ không tốt nữa nè…”
Ừm! Gần đây cậu cũng phát hiện mắt cô có không ít quầng thâm… Nhưng mà, khả năng lớn là vì Hạ Vũ không có ở nhà, cô chăn đơn gối chiếc nên khó ngủ đi.
“Tóm lại là cảm thấy không thoải mái lắm, cho nên con theo giúp mẹ tới bệnh viện một chuyến đi.”
“Tiện thể kiểm tra luôn mắt xem thế nào nhé!”
“Gì?” Kỷ Hàn không hiểu ý cậu: “Ừ ừ, dù sao đến lúc đó có thể làm kiểm tra toàn thân mà…”
“Kiểm tra xem mắt mẹ có phải là ‘mở to mắt mà như mù’ không, chứ sao năng lực nói dối không chớp mắt lại tốt như vậy.” Nói xong, đặt lại bát đũa đã ăn lên bàn: “Tối nay tới phiên mẹ rửa chén.”
…
Kỷ Hàn nhìn thằng quỷ con ngồi cách cô chỉ một cái bàn ăn, phản ứng vừa rồi của cậu hình như chính là… đồng ý!
*
Hôm sau, Kỷ Hàn lại đến bệnh viện thành phố, sau khi lấy số đăng ký, cô đi lên tầng 3 để xem tình huống của Tạ Quang ngày hôm qua nằm ở cái “giường ma” đó thế nào rồi.
Khi đến gian phòng kia thì thấy cái giường số 318 đối diện cửa kia không còn ở đó nữa, người nằm trên giường hôm qua cũng không còn ở trong phòng bệnh.
“Xin lỗi… Xin hỏi Tạ Quang đâu rồi?” Cô hỏi một bệnh nhân khác nằm cùng phòng.
“Cô muốn tìm cậu thanh niên kia ấy à…” Ông chú nằm trên giường 319 nói: “Chết rồi.”
Trong lòng Kỷ Hàn đánh lô tô!
Đã chết? Không phải chứ!
“Chú, đã xảy ra chuyện gì rồi ạ ?” Đừng nói là cũng bị biến chứng sau khi phẫu thuật nha.
“Chàng trai đó…” Ông chú nằm giường 319 vừa nói vừa thở dài: “Luẩn quẩn trong lòng nên tự tử!”
Tự tử!
Chuyện này không giống như những chuyện đã xảy ra trước đó.
Hóa ra sau khi tỉnh lại, Tạ Quang ân hận vì lúc đầu đã làm sai. Nghĩ đến bản thân đã làm thuê vài năm trong thành phố nhưng một chút tiền tiết kiệm cũng không có, giờ lại dính phải việc này. Chi phí cho một lần đại phẫu như thế này chắc chắn không ít, sẽ làm phiền đến cha mẹ già, hơn nữa cả hai chân của anh ta đã bị cụt, sau này không thể đi lại giống như người bình thường… Càng nghĩ càng tự trách, lại càng phẫn nộ chính bản thân mình, cuối cùng thừa khi cha mẹ không chú ý, anh ta dùng dao gọt hoa quả cắt cổ tay…
“Máu chảy ghê lắm, cả cái giường kia đều nhiễm đỏ lè.” Lúc Kỷ Hàn từ trong phòng bệnh đi ra lại gặp được bác hộ lý kia. Bác ta vừa thấy cô thì lập tức lôi kéo cô đến một góc: “Dọa chết người, dọa chết người, máu còn nhỏ tỏng tỏng từ trên giường xuống khiến cho sàn nhà đầy máu… Sáng nay chính tôi đến quét tướt thì phát hiện chứ ai, thiếu chút nữa thì tôi bị hù chết.” Bác béo còn sợ hãi vừa vỗ ngực vừa nói, lại còn lắc lắc đầu: “Đáng thương thật… Sáng nay tại cô không thấy đó thôi, mẹ của cậu thanh niên đó khóc đến xỉu luôn, mà người cha cũng khóc nước mắt nước mũi tèm lem…”
“Đúng vậy… sao lại nghĩ quẩn vậy không biết, sao không nghĩ nhà mình còn có cha mẹ già.” Theo Kỷ Hàn thấy, đây chính là thảm kịch do một người tạo ra.
Như