Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1626 lượt.

ng bác béo đó lại không cho là như thế, vẻ mặt không thông nhìn cô: “Cô gái, hôm qua tôi đã nói với cô, cô còn không tin…” Trên mặt bác ta rất đắc ý như cuối cùng đã chứng minh được lời nói của mình không phải là gạt người: “Đó là cái giường không may mắn, tôi thấy cậu thanh niên đó cũng không phải là loại mạng nặng, đương nhiên không thể ngăn cản được ‘tính ma’ này. Đây cũng không phải là cậu thanh niên đó nghĩ quẩn đâu mà là do cái gì đó tác quái…”
“Mẹ ——” Kỷ Duệ nghe không nổi nữa, âm thầm nghếch mũi xem thường, sau đó thúc giục Kỷ Hàn rời đi.
“Ui chao! Đây là con trai cô à, trông đẹp trai ghê.” Bác béo vừa nhìn thấy Kỷ Duệ thì hai mắt sáng ngời như đèn pha, đưa tay lên khuôn mặt nhỏ nhỏ của cậu vừa sờ vừa véo, miệng vẫn tiếp tục tuôn lời mê tín: “Nhưng mà, cô gái à, mấy nơi như bệnh viện thế này, tâm khí trẻ con còn yết ớt, cố đừng dẫn bé đến thì hơn…” Vừa quay đầu đã lại cười toe toét với Kỷ Duệ: “Cậu bé dáng vẻ thật đáng yêu nha, năm nay mấy tuổi rồi?”
“À này… bác ơi, chúng cháu còn có việc, đi trước đây!” Thấy sắc mặt con trai càng ngày càng đen, Kỷ Hàn vội vàng ôm lấy cậu rồi nói khéo với bác béo. Nếu cứ tiếp tục để cậu đứng đây rồi bị sờ, nắn, thằng nhóc này tuyệt đối sẽ nổi giận.
Kỷ Duệ cầm lấy khăn tay, lau lau trên mặt mình: “Kỷ Tiểu Hàn, mẹ cũng quen không ít quái nhân (người lập dị) nhỉ?”
“Hắc hắc hắc… nhầm chút thôi nhầm chút thôi.” Kỷ Hàn cười nhận lỗi, ai mà ngờ bác béo kia lại tự nhiên như quen thân mà vừa động miệng lại động tay vậy chứ, nhưng mà… Ai bảo cô có cậu con trai đáng yêu như vậy chứ! Để cho cô tự hào chút coi.
Hai người đang đi, bỗng nhiên phía trước có một trận ầm ĩ, một đám người vây quanh mấy bác sỹ mặc áo choàng trắng mà cãi nhau.
Kỷ Hàn nhận ra mấy người trong đó: người mang kính mắt, tướng mạo lịch sự là bác sỹ Trương – Trương Minh Đức, còn có hai người là cha mẹ của Tạ Quang.
“Bệnh nhân gặp chuyện không may ngay trong bệnh viện các người, các người phải chịu trách nhiệm!”
“Đúng, bệnh viện các người phải đưa ra lời giải thích.”
Những người vừa nói chuyện là hai thanh niên xấp xỉ tuổi Tạ Quang, có vẻ là anh em của Tạ Quang.
“Tôi đã nói rồi, đây là do chính bản thân người bệnh tạo ra, không liên quan gì đến bệnh viện chúng tôi.” Trương Minh Đức khi nói chuyện vẫn giữ vẻ mặt nhã nhặn lịch sự.
“Bệnh viện chúng tôi đã cố gắng hết sức cứu sống anh ta, cuối cùng anh ta lại làm chuyện như vậy, bệnh viện chúng tôi cũng rất lấy làm tiếc.” Người phát ngôn chính thức của bệnh viện lãnh đạm tuyên bố.
“Bệnh viện các người đã chữa người ta không tốt, giờ người đã chết cũng không muốn chịu trách nhiệm sao?”
“Anh họ tôi chết ở bệnh viện các người chứ đâu…”
“Tôi đã tìm hiểu rồi, các người để cho em họ tôi ngủ trên cái giường không sạch sẽ, thường xuyên có người chết kia, chính các người hại chết em họ tôi…”
Âm thanh tranh cãi ầm ỹ đã làm cho mọi người bu lại xem, trong đám người vây quanh lại có nhiều người lôi câu chuyện “giường ma” ra nói, khiến cho một số bệnh nhân không biết chuyện xung quanh bắt đầu ồn ào bàn tán, cũng làm cho sắc mặt mấy bác sỹ đứng trước mặt mọi người trông rất khó coi.
“Các anh nói sai rồi, giường bệnh nào trong bệnh viện chúng tôi cũng đều sạch sẽ cả!”
“Các anh nói lung tung nữa thì chúng tôi sẽ mời bảo vệ lên đây, chúng tôi có thể kiện các người tội phỉ báng, bôi nhọ danh dự của bệnh viện chúng tôi.”
Hai bác sỹ trẻ tuổi hơn có vẻ thiếu kiên nhẫn, liền mở miệng tranh cãi với bọn họ. Người nhà họ Tạ vốn cũng đã bi phẫn rồi, giờ nghe bọn họ nói như thế thì lập tức lửa giận cũng khó mà kìm nén được nữa.
Không khí lúc này trở nên căng thẳng hơn.
“Được rồi, đừng nói nữa.” Lúc này, người đứng ra vẫn là Trương Minh Đức, trên mặt của ông ta lúc này cũng không có gì khác biệt, vẫn là duy trì dáng vẻ lịch sự nhã nhặn như xưa nay: “Tôi biết người trong gia đình hiện giờ đều rất đau lòng, không dễ chịu gì.” Giọng nói mang theo vẻ thương xót: “Chúng tôi cũng lấy làm tiếc khi có chuyện như vậy phát sinh. Y tá trong bệnh viện chúng tôi đều được sắp xếp để thường xuyên đi kiểm tra, nhưng chúng tôi cũng không thể đến từng giường bệnh xốc chăn lên xem người bệnh có nằm bên dưới không. Vả lại, lúc Tạ Quang tự sát, đáng lý ra người ở bên cạnh chăm sóc anh ta phải là người phát hiện trước tiên chứ đúng không?” Ông ta nhìn sang sắc mặt trắng bệch của ông bà Tạ rồi nói tiếp: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức để cứu sống anh ta rồi… Xin mọi người hãy nén đau buồn. Về phần liên quan đến ‘giường ma’ gì gì thì mọi người đừng nói nữa, loại chuyện này vốn là chuyện bịa đặt, cho dù đến tòa án thì cũng không được thẩm phán tiếp nhận.”
Có câu ‘nói ngọt lọt tận xương’, lúc Trương Minh Đức nói những lời này từ đầu đến cuối luôn mang vẻ dịu dàng, câu cú cực kỳ hợp tình hợp lý, khiến cho người nhà họ Ta đang bổi giận trong phúc chốc lại không biết nên trả lời thế nào mới tốt.
“Ông Tạ, gặp chuyện như vậy, chúng tôi cũng rất lấy làm tiếc. Tôi sẽ nói với ban quản lý bệnh viện xem có thể giảm bớt một chút viện phí cho gia đình hay không.”