Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.

Trương Minh Đức nắm tay ông Tạ nói.
Chi phí phẫu thuật ngày hôm qua nhà họ Tạ vẫn còn chưa có nộp đủ. Hiện tại lại gặp phải chuyện này… Ông Tạ rơi hai hàng nước mắt, nói: “Bác sỹ Trương, anh… anh là người tốt… Tại A Quang làm việc có lỗi với các anh.” Ông Tạ nghĩ đến con trai đã quy thiên của mình mà không hít thở được, trước mặt bỗng nhiên tối sầm, rồi ngất đi. Mọi người xung quanh sợ tới mức tay chân luống cuống lo tiến hành sơ cứu cho ông ấy…
Một số bệnh nhân và người nhà bệnh nhân vây xem xung quanh cũng đã nghe xong tình huống nhà họ Tạ, trên mặt họ đều hiện vẻ cảm thông, gia đình này thật đáng thương, tai họa đến liên tiếp.
Trương Minh Đức bảo mấy bác sỹ trẻ hỗ trợ sơ cứu, còn ông ta thì rời đi trước, vừa mới đi được vài bước thì thấy mẹ con Kỷ Hàn cũng đang đứng ở một bên xem cùng mọi người: “Cô Kỷ, thật trùng hợp.”
“Bác sỹ Trương.” Kỷ Hàn cũng cười đáp lại lời chào hỏi của ông ta.
“Thế nào, hôm nay lại đến bệnh viện à?”
Đương nhiên không thể nói rõ với ông ta rằng cô đến đây để tra xét này nọ, đầu Kỷ Hàn nhanh nhạy chuyển hướng, đẩy Kỷ Duệ lên phía trước: “Đưa thằng nhóc này đến đây để kiểm tra một chút.”
Trương Minh Đức nhìn Kỷ Duệ, vươn tay sờ sờ đỉnh đầu của cậu bé: “Em trai nhỏ, năm nay mấy tuổi rồi?”
Kỷ Duệ cố nín nhịn kích động muốn vươn tay đẩy bàn tay trên đầu mình ra, trên mặt vẫn là vẻ cười cười ngây thơ: “Tám tuổi.”
Bởi vậy mới nói con trai cô đúng là một tên yêu nghiệt nha, khả năng khống chế cảm xúc quả thực còn lợi hại hơn cả người lớn, Kỷ Hàn nghĩ thế.
“Tám tuổi à…” Trương Minh Đức cười tủm tỉm thu tay, sau đó gọi một người y tá đến: “Tiểu Dương, đưa cậu nhóc này đi kiểm tra tổng quát đi.”
Cô y tá tên Tiểu Dương này chính là cô bé y tá ngày đó đã giúp Hạ Vũ tìm cái “giường ma”. Cô y tá vừa thấy cậu bé đẹp trai đáng yêu này thì không hề chần chừ gì mà lập tức tươi cười sáng lạn đáp ứng công việc vừa được giao thêm: “Em trai ngoan, đi cùng chị nào!”
“Mẹ ——”
Kỷ Duệ nắm lấy vạt áo không Kỷ Hàn buông tay, lại kêu một tiếng mẹ làm Kỷ Hàn hết hồn: “Bác sỹ Trương, việc… việc này không tốt đâu. Chúng tôi vẫn nên đợi theo số đi.” Cô định khéo léo từ chối, tỏ ý hưởng đặc quyền như vậy thật sự không tốt.
Nào biết Trương Minh Đức lại làm như không hiểu ý từ chối của cô: “Không có sao đâu! Cứ để cho Tiểu Dương đưa hai người đi đi, cô thì có kiên nhẫn mà chờ, chứ bọn trẻ con thì không kiên nhẫn đâu. Kiểm tra xong sớm cũng tốt.”
Đây thật sự là ‘không trâu bắt chó đi cày’ đây. Bó tay! Kỷ Hàn nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ sẽ có thể tìm hiểu được một ít thông tin từ cô y tá này, liền nói: “Vậy cám ơn bác sỹ Trương.” Sau khi nói xong, liền ôm con trai đi theo Tiểu Dương. Kỷ Duệ bị cô ôm, tầm mắt vừa vặn rơi vào Trương Minh Đức đang đứng phía sau. Trương Minh Đức cũng đã phát hiện cậu bé đang nhìn mình nên giơ tay vẫy vẫy về hướng Kỷ Duệ, sau đó cười xoay người đi theo một hướng khác.
“Bác sỹ Trương tốt lắm đó.” Kỷ Hàn còn chưa nghĩ ra đề tài để khơi mào câu chuyện thì Tiểu Dương đã mở máy hát trước: “Anh ấy hiện đã có vợ và con gái, đã vậy lại hơn 40 tuổi, thế mà trong bệnh viện chúng tôi có không ít nữ bác sỹ và y tá trẻ tuổi thích anh ấy đó.”
“Thiệt hay giả.” Kỷ Hàn làm như rất kinh ngạc.
“Cô nên tin đi!” Tiểu Dương nói: “Cô xem, bác sỹ Trương bằng cấp cao, thu nhập cao, tướng mạo không tồi, lại có bản lĩnh và tài giỏi. Thời buổi này tuổi tác đâu phải là vấn đề gì lớn… Tuy nói hồi xưa là anh ấy đến ở rể, nhưng mà với năng lực hiện thời của anh ấy, anh ấy cũng có thể tự mình gây dựng một khoảng trời riêng rồi. Nhưng bác sỹ Trương là người biết nghĩa biết ân. Ngày xưa chi phí cho anh ấy ra nước ngoài đào tạo đều là do Chủ Tịch bệnh viện… cũng là cha vợ của anh ấy tạo điều kiện cho anh ấy. Nên mấy năm qua tuy danh tiếng của anh ấy vang xa, có không ít bệnh viện lớn đưa điều kiện lương bổng rất cao để mời anh ấy hợp tác, anh ấy đều không đi, mà chọn ở lại trong bệnh viện chúng tôi để phục vụ. Tình cảm giữa vợ chồng anh ấy cũng rất tốt, chứ không giống như một số bác sỹ khác cứ thấy nữ y tá trẻ xinh xắn liền mê mẩn tìm cơ hội động tay động chân…”
Kỷ Hàn nghe Tiểu Dương ca ngợi một thôi một hồi về Trương Minh Đức thì không khó để nhận ra rằng, trong bệnh viện này, thanh danh của Trương Minh Đức quả thật rất tốt, cứ xem cô gái này coi anh ta như thần tượng thì biết.
Nhưng mà, từ những điều này cô cũng có được không ít tin tức, không thể tưởng tượng được Trương Minh Đức thế mà lại là người ở rể…
“Nghe cô nói như vậy, bác sỹ Trương thật sự rất giỏi nha.”
“Đúng vậy!”
“Bác sỹ Trương lợi hại như vậy, chắc những năm gần đây không gặp rắc rồi gì về phẫu thuật đâu nhỉ?”
“Trong bệnh viện chúng tôi bác sỹ Trương có biệt hiệu là ‘bàn tay vàng’ đó.” Tiểu Dương hăng say nói: “Rất nhiều người bị thương nặng đưa tới bệnh viện nhìn như sắp chết đến nơi, nhưng cho tới nay bác sỹ Trương chưa bao giờ bỏ cuộc. Anh ấy từng nói, nếu ai làm bác sỹ mà cũng bỏ cuộc thì làm sao mà cứu được người. Số người được anh ấy cứu sống nhiều vô số kể, trong văn phòng anh ấy tre