Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341631

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1631 lượt.

o đầy cờ thưởng thành tích đấy.”
Xem ra Trương Minh Đức thật sự cũng có chút tài năng nhỉ, hèn gì dám lấy tiền nhiều như vậy, nếu như không thật có bản lĩnh thì tay nhận phong bì cũng sẽ run chứ.
“Vậy bác sỹ Trương và ‘giường ma’, ai lợi hại hơi ai?” Kỷ Duệ giả bộ ngây thơ hỏi, đánh thẳng vào điều mấu chốt mà Kỷ Hàn muốn biết.
Câu hỏi này thật sự là quá tuyệt.
Hơn nữa chuyện này do Kỷ Duệ hỏi đến, dùng tính ngây thơ vô tà của trẻ con để hỏi là thích hợp nhất rồi. Nếu như do Kỷ Hàn mở miệng hỏi thì sợ Tiểu Dương sẽ nghi ngờ mà không trả lời, mà cách hỏi thế này của Kỷ Duệ thì cũng giống như trẻ con hỏi: Siêu nhân và Tiểu quái thú, ai lợi hại hơn; ăn khớp vô cùng với logic của trẻ con.
“Cái gì… cái gì mà ‘giường ma’…” Tiểu Dương cũng bị vấn đề này hù cho nhảy dựng lên: “Em trai, chuyện này đều do người khác nói lung tung.”
“Chị…” Kỷ Duệ chớp chớp đôi mắt to ngây thơ nhìn Tiểu Dương: “Người nào lợi hại hơn vậy?”
Fuck! Còn làm nũng nữa chứ! Thân thể Kỷ Hàn như bị chấn động nhẹ.
“Đương… Đương nhiên là bác sỹ Trương rồi.”
“Vậy cái người vừa mới chết kia thì thế nào ạ?”
“Là do người đó tự nghĩ luẩn quẩn trong lòng nên tự tử thôi, có liên quan gì đến bác sỹ Trương đâu.” Tiểu Dương nói như vậy nhưng thật ra cũng có vẻ lo lắng, thỉnh thoảng lại vuốt cánh tay của mình, một lát sau, rốt cuộc vẫn không nhịn được lại hỏi lại: “Em nghĩ… trên đời này có ma thật không?”
“Ha ha ha —— có ——” Kỷ Duệ nghịch ngợm nở nụ cười, nhanh chóng trả lời câu hỏi: “Đương nhiên là có ma, chị à, chị chính là người nhát gan!”
Không khí vốn hơi nặng nề đã bị câu chọc cười như thế của Kỷ Duệ làm cho thoải mái rất nhiều. Tiểu Dương cũng cười, tự trách mình sao mới nãy lại bắt đầu nghi thần nghi quỷ như thế: “Cũng đúng! Chúng tôi ở đây là để cứu sống người, cho dù ma quỷ có đến đây cũng là tới tìm chúng tôi báo ân mới đúng chứ.”
“Cô theo phụ bác sỹ Trương khi phẫu thuật à?” Kỷ Hàn hỏi.
“Đúng vậy, tôi tới bệnh viện này đã hơn một năm, theo học với bác sỹ Trương.”
“Chị à…” Kỷ Duệ gọi cô ta: “Vậy cái ‘giường ma’ đó đã giết vài người rồi hả?”
“Em trai đừng nói lung tung.” Tiểu Dương gõ đầu cậu bé: “Giường làm gì giết người được.”
“Ừm!” Kỷ Duệ xoa xoa chỗ bị gõ: “Vậy chắc người sẽ giết người nhỉ…”
“Đương nhiên rồi, mấy kẻ xấu sẽ giết người.” Tiểu Dương cười, bị Logic ngây thơ của đứa bé chọc cười.
“Vậy bác sỹ Trương có giết người không?”
“Đương nhiên là không rồi…” Tiểu Dương mất hứng vì thần tượng của mình bị nói xấu: “Bác sỹ Trương có phải là kẻ xấu đâu, anh ấy là người tốt, chuyên môn cứu người…” Nói một nửa, Tiểu Dương đột nhiên dừng lại, như vừa sực nhớ đến điều gì đó mà cảm thấy lời mình có hơi không thích hợp.
“Cô Dương, cô làm sao vậy?” Kỷ Hàn nhận thấy sắc mặt cô ta đột nhiên trở nên hơi trắng bệch.
“Không… Không có việc gì.” Nụ cười của Tiểu Dương hơi cứng nhắc: “Cái mẫu kia em trai điền đủ thông tin chưa? Nãy giờ mải lo nói chuyện phiếm mà quên mất việc bác sỹ Trương đã dặn. Nào, nhanh chóng kiểm tra cho xong rồi tôi còn có việc khác phải làm nữa.”
Kỷ Hàn thấy cô ta như vậy liền biết là có vấn đề, nhưng cô ta không nói thì cô cũng không có biện pháp để bắt cô ta phải nói: “Vậy… Nếu cô Dương còn có việc thì cứ đi trước đi, tôi tự mình đi được rồi.”
“Không được, không được, bác sỹ Trương đã dặn thì tôi nhất định phải làm tốt.” Nói xong, cầm lấy phiếu thông tin, hỏi Kỷ Duệ từng câu một rồi điền vào mẫu. Thấy cô ta khăng khăng phải làm cho tốt việc đã được thần tượng giao cho, Kỷ Hàn chỉ có thể xin con trai cấp cho chút mặt mũi, dù sao coi như là lại kiểm tra thân thể thêm một lần.
Mà cô… còn có một số việc khác muốn làm. Thấy Tiểu Dương nhận lấy toàn bộ quá trình kiểm tra, Kỷ Hàn tìm đại một cái cớ —— đau bụng, sau đó liền vội vàng rời đi, mục tiêu đương nhiên là phòng làm việc của Trương Minh Đức ở lầu 3.
Đúng vậy, giường sẽ không giết người, nhưng người sẽ giết người. Lời vừa rồi của Duệ ca đã chỉ ra cho cô!
Còn vì sao cô lại muốn bắt đầu từ Trương Minh Đức… Chỉ có thể trách ông ta đã để cho cô bắt gặp ông ta đang nhận hối lộ, một phong bì lớn như vậy thật sự là khá khác thường.
Muốn lẻn vào phòng làm việc của Trương Minh Đức đương nhiên không thể đi vào một cách ngang nhiên trắng trợn được, bằng không lỡ bị phát hiện thì nhất định cô sẽ bị kiện cáo hết hơi. May mà mỗi tầng của bệnh viện đều có một phòng nghỉ cho y tá, mà trong phòng nghỉ này sẽ luôn có vài bộ đồng phục y tá treo ở đó.
Cửa phòng nghỉ bị khóa ư? Nhằm nhò gì! Đối với những người làm cảnh sát như cô thì việc cậy khóa là cực kỳ đơn giản, chỉ cần một dây thép nho nhỏ hoặc là một tấm các nhỏ là có thể mở được. Cô đi vào, lúc đi ra đã là một cô y tá xinh đẹp rồi.
Đương nhiên, y tá xinh đẹp là do cô tự kỷ mà nghĩ thế, còn nếu thốt ra từ miệng Kỷ Duệ chắc chắn sẽ trở thành bà y tá cho xem.
Trong tay cầm bảng kê cô thuận tay lấy từ trên bàn, đi tới bàn hành chính bên kia, hạ giọng hỏi: “Cô có nhìn thấy bác sỹ Trương đâu không?”
Y tá trực ban đang chơi đấu địa chủ ở trên máy tính cũng chẳng