XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.

kia vào máy tính, nhanh nhẹn mở ra, thấy bên trong là vài cái file WORD. Mở cái thứ nhất, bên trong ghi lại tư liệu về mỗi căn bệnh lý, phía sau từng cái tên có dấu ngoặc, trong dấu ngoặc ghi tên của từng bộ phận như tim, gan, v.v. Kỷ Hàn ghi nhớ nhanh tên những loại bệnh này, sau đó mở tệp tin thứ hai ra. Bên trong file này ghi lại toàn bộ tư liệu về tất cả các bệnh nhân đã đến bệnh viện thành phố kiểm tra sức khỏe hoặc điều trị, bên trong đánh dấu một số thông tin cơ bản của mọi người, bao gồm nhóm máu, tình trạng sức khỏe, địa chỉ nhà, số điện thoại, v.v.
Bên trong file thứ ba ghi lại tên một số người cùng số điện thoại liên hệ…
Kỷ Hàn nhìn từng cái một. Mà lúc này, dưới lầu của bệnh viện, Trương Minh Đức đang tươi cười chậm rãi bước vào, tiến vào thang máy, ấn số tầng 3…
Vừa vào trong thang máy và quay lưng về phía camera xong, nụ cười trên mặt Trương Minh Đức biến mất, nhéo nhéo cái mũi, nghĩ đến chuyện phiền lòng khó giải quyết mà ông ta đang gặp phải. Thời gian không còn nhiều lắm, nếu lại không nhanh lên, đến lúc đó phiền toái sẽ đổ lên thân thì rất nguy hiểm.
Ông ta đang suy nghĩ thì thang máy dừng lại ở tầng hai, khi cửa mở ra thì trên mặt ông ta lại là vẻ tươi cười hòa khí.
“Bác sỹ Trương.” Người đi vào là Kỷ Duệ và Tiểu Dương.
“Kiểm tra xong rồi à?” Vừa nhìn thấy Kỷ Duệ, ý cười của Trương Minh Đức càng sâu: “Để chú xem nào.” Ông ta cầm hồ sơ từ tay Tiểu Dương, nhìn nhìn: “Em trai thật khỏe mạnh nha.” Không giống như những đứa trẻ ngày nay, tuổi còn nhỏ như vậy mà đã không suy dinh dưỡng thì cũng là béo phì rồi.
Đinh ——
Đến tầng 3, Trương Minh Đức đi ra ngoài, thuận tay dắt Kỷ Duệ đi cùng: “Mẹ em đâu?”
“Cũng không hiểu cô Kỷ chạy đi đâu nữa,” nghe hỏi vậy Tiểu Dương liền oán giận: “Vừa nói là muốn đi vệ sinh thì liền bỏ chạy không thấy bóng dáng.” Đem con bỏ chợ như vậy thật là bất cẩn. Một cậu bé đáng yêu như thế nhỡ bị bắt cóc mất thì làm sao? Cho nên, lúc này cô ta đang mang Kỷ Duệ đi tìm mẹ.
“Nếu vậy… Cứ đem cậu bé đến văn phòng của tôi trước đi, để cậu bé ngồi chờ bên trong cho khỏi chạy lung tung. Cô đi đến bàn tiếp tân bảo với họ nếu mẹ cậu bé có đến tìm thì nói cô ấy đến phòng làm việc của tôi đón con là được.”
“Vâng…”
Lúc Kỷ Hàn vừa tắt máy tính, trả USB lại chỗ cũ, đi đến cạnh cửa muốn đi ra ngoài thì nghe thấy tiếng đối thoại bên ngoài. Cô thầm rủa một câu trong lòng, sau đó nhìn quanh quất tìm một chỗ để trốn…
“Chú bác sỹ… Cháu muốn đi tiểu, muốn đi tiểu ——” Kỷ Duệ đột nhiên kêu la, lôi kéo tay Trương Minh Đức: “Đưa cháu đi tiểu đi ——”
Trương Minh Đức vừa định lấy chìa khóa mở cửa để đi vào thì bị cậu bé lôi kéo như vậy chỉ có thể ngừng lại: “Đi! Chú đưa cháu đi tiểu trước vậy…”
Sau đó, tiếng bước chân đi xa dần. Kỷ Hàn nhanh chóng lẻn từ trong phòng làm việc ra, cúi đầu chạy về phía phòng nghỉ của y tá, thừa dịp bên trong không có người liền cởi bộ quần áo y tá ra, mặc lại bộ quần áo của mình rồi đi ra ngoài đón con trai.






Chuyện ma ở Bệnh viện ( hạ )
Mãi cho đến khi hai mẹ con an toàn gặp lại nhau, chui vào trong xe, Kỷ Hàn mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
“Duệ ca, vừa rồi rất cám ơn con.” Nếu không nhờ thằng nhóc này thông minh thì chắc cô đã bị bắt quả tang rồi.
Kỷ Duệ thắt dây an toàn, liếc cô một cái trắng mắt: “Nếu vừa rồi không phải con nhanh mắt thấy trên khóa cửa kia có một vết xước vì bị cạy thì mẹ đã bị bắt từ lâu rồi.” Không thấy Kỷ Hàn đâu, cậu liền đoán ra ngay cô cô này chắc đang đi giở trò trộm cắp, cộng thêm việc lúc nãy mẹ gợi chuyện với cô y tá về Trương Minh Đức nên cũng không khó để cậu đoán rằng mẹ đang muốn tìm kiếm thông tin của hắn. Lợi dụng lúc cô y tá vào nhà vệ sinh, cậu bấm đường dây nóng của bệnh viện, hỏi xem bác sĩ Trương Minh Đức có ở đó hay không để hẹn trước, nhân viên trực ban tra xét một lúc rồi nói với cậu rằng bác sĩ Trương đã đi ra ngoài!
Cho nên, cậu liền giả vờ đi tìm mẹ, nhưng trên thực tế là hỗ trợ mẹ bằng cách nhìn chằm chằm ra cửa theo dõi tình hình bên ngoài. Cho nên, khi thấy Trương Minh Đức trở về, cậu mới túm lấy cô y tá mà nói muốn lên tầng 3.
“Quà tặng?”
Đầu dây bên kia kinh ngạc, không hiểu vì sao lại đột nhiên xuất hiện hai chữ quà tặng này.
“Đúng vậy! Quà sinh nhật cho chú.” Kỷ Duệ giải thích thêm.

Đầu dây bên kia lập tức im lặng, một lúc sau mới truyền đến thanh âm: “… Lần sau không được viện cớ này nữa!”
SAFE!
Nghe giọng điệu này của Hạ Vũ, Kỷ Hàn biết là mình đã an toàn, giơ ngón cái lên với con trai. Thằng nhóc này đầu óc cũng nhanh nhạy thật chứ, cô còn chưa kịp nghĩ đến ý tưởng này: “Có chuyện gì không?” Cô vội vã chuyển chủ đề, hỏi xem anh gọi có việc gì.
“… Không.”
Không?
Kỷ Hàn híp mắt: “Thật sự không có việc gì à?” Không thể nào nha, với một kẻ luôn quan tâm đến hiệu suất như Hạ Vũ, không có khả năng làm mấy chuyện vô ích này!
“… Ừ.”
Không bình thường! Kỷ Hàn đưa mắt hỏi con xem có biết chuyện này là sao không? Kết quả lại nhận được một ánh mắt xem thư