Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.
ì bị lời của nàng làm sợ, mà là, người phía sau nàng ——
Vương Ức Linh cuống quít hướng nàng nháy mắt, dĩ nhiên sau đó rất nhanh thu lại hộp điểm tâm trên mặt bàn, ngoan ngoãn trở lại vị trí bắt đầu làm việc. Lâm Duyệt bất tri bất giác quay người lại, liền nhìn thấy Diệp Tường Phi một mặt tựa tiếu phi tiếu nhìn chằm chằm bản thân.
Lâm Duyệt cả kinh, một hơi thiếu chút nữa không hét ra tiếng, kinh hoảng rất nhiều, muốn chào hỏi lại bởi vì miệng bị bánh trứng lắp đầy, cuối cùng chỉ có thể không được tự nhiên cười gượng hai tiếng.
Thật vất vả có thể nói chuyện, vì lấy lòng Diệp tổng, bù lại vừa mới lỡ miệng. Lâm Duyệt chỉ vào tư liệu Diệp Tường Phi đang ôm trong ngực , hắc hắc cười gượng nói: “Diệp tổng, tôi đến giúp anh mang đi nhé .”
“Chuyển đến chiếc xe dưới lầu một.” Diệp Tường Phi vừa dứt lời, một cái thùng không được gọi là nhỏ liền áp đảo vào trong lòng Lâm Duyệt trong lòng, Lâm Duyệt hô nhỏ một tiếng, nhanh tay tiếp được. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời suy sụp, nàng bất quá chỉ là nói đùa mà thôi, không nghĩ tới cư nhiên hắn lại cho là thật nha, ô ……..
Không có biện pháp, đành phải làm theo. Lâm Duyệt xoay người hướng thang máy đi đến, trực tiếp đem đến lầu một, muốn tìm được chiếc xe hào nhoáng của Diệp Tường Phi cũng không chút khó khăn. Đến mới nhớ tới bản thân không có chìa khóa xe , căn bản không mở được cửa xe.
Đang chuẩn bị giơ hai tay lên giáo huấn bản thân mình, Diệp Tường Phi liền xuất hiện ở trước mặt của nàng, vui vẻ , thực nịnh bợ nói: ”Diệp tổng, anh tới thực là đúng lúc nga, nhiệm vụ hoàn thành, tôi đi lên trước.”
“Theo giúp tôi đến một chỗ.” Diệp Tường Phi nhàn nhạt nói, lấy ra cái chìa khóa xe mở cửa, sau đó ngồi vào ghế lái. Lâm Duyệt sũng sờ đứng tại chỗ, trong lúc nhất thời đã không có phản ứng. Nàng đi cùng hắn? Này… Hình như không đúng cho lắm nha?
Một tiếng còi thúc giục vang lên, Lâm Duyệt lúc này mới thanh tỉnh lại, không dám lại chậm trễ, kéo cửa xe ra chui đi vào. Yên tĩnh ngồi ở ghế phụ đợi Diệp Tường Phi khởi động xe.
Sau khi ngồi một lúc lâu, cũng không thấy Diệp Tường Phi khởi động xe, Lâm Duyệt hắc hắc cười thúc giục nói: “Diệp tổng, anh có thể lái xe rồi.”
Diệp Tường Phi nghiêng đầu, nhìn nàng ba giây sau, thân hình to lớn hướng thẳng nàng áp chế đến. Lâm Duyệt kinh hãi, thân mình cực lực co rúm lại, nhắm mắt lại “Oa oa” hét rầm lên.
Cánh tay dài của Diệp Tường Phi lướt qua trước ngực nàng, kéo qua dây an toàn ‘Ba’ một tiếng cài chặt lại. Sau đó ngồi thẳng thân mình, khởi động xe chuẩn bị đi ra.
Lâm Duyệt mở choàng mắt, thế này mới phát hiện người ta là muốn kéo dây an toàn giúp nàng thắt vào, nàng lại hiểu nhầm ý người ta! Ông trời… Thật sự là dọa người nha , sắc mặt nháy mắt ửng hồng một mảnh.
Xấu hổ nhìn Diệp Tường Phi liếc mắt một cái, phát hiện trên mặt hắn lại xuất hiện cái biểu tình tựa tiếu phi tiếu này, vừa thẹn vừa giận trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, xoay mặt đem tầm mắt hướng ngoài cửa sổ lảng tránh đi.
Nhớ tới bảo tiêu kiêm nhân viên giám thị do Mạc Lặc Nghị Phàm phái ở bên cạnh nàng còn canh giữ ở ngoài cửa công ty, vì không muốn bị bị đối phương phát hiện, Lâm Duyệt thoáng đè thấp thân mình. Xe an toàn mà ra khỏi bãi đỗ xe bon bon chạy.
Thật lâu sau khi xuyên qua dòng xe cộ , Diệp Tường Phi rốt cục đem xe chạy vào một khu nhà ở cao cấp của giới thương nhân, dừng lại trước một tòa biệt thự sang trọng.
Sau khi xe vững vàng dừng lại, Diệp Tường Phi chần chờ một lúc lâu, mới xoay người nhìn Lâm Duyệt nói: “Đem thùng đồ đưa vào đi thôi.”
“Cái gì? Đưa cho ai?” Lâm Duyệt khó hiểu nhìn ngôi nhà xa hoa rồi lại nhìn sang Diệp Tường Phi sắc mặt đang dị thường ảm đạm, tò mò hỏi.
“Đưa cho người ở bên trong, tự tay giao cho cô ấy.” Diệp Tường Phi ngắn gọn phân phó nói, thấy nàng vẫn đang sững sờ, rướn người giúp nàng mở cửa xe, không nhiều lời mệnh lệnh cho nàng xuống xe.
“Nga, đã biết.” Lâm Duyệt cuống quít chui ra khỏi xe, đem hộp giấy nhỏ để phía sau xe đến phía trước cánh cửa sắt, bấm chuông cửa, không lâu, có một người đàn ông lớn tuổi tiến ra mở cửa.
Kéo cánh cửa sắt lớn ra, khi nhìn thấy Lâm Duyệt , sắc mặt ông ta nháy mắt biến thành cả kinh , trông rất giống với nhìn thấy quỷ dữ vậy.
“Đại thúc, bộ dáng của tôi đáng sợ đến vậy sao?” Lâm Duyệt ha ha cười nói.
“Đáng sợ! Đáng sợ!” Lão quản gia run rẩy lẩm bẩm nói, sau đó nhìn thấy chiếc xe ở phía sau, lễ phép gật đầu, hô: “Thiếu gia tốt lành.”
Diệp Tường Phi nhàn nhạt ừ một tiếng, ý bảo ông ta dẫn Lâm Duyệt đi vào. Lão quản gia đang ngây ngốc gật đầu một cái, xoay người hướng trong phòng đi đến, Lâm Duyệt gắt gao theo ở phía sau ông ta, đánh giá tòa nhà này trông có vẻ không quá lớn, nhưng bởi vì khan hiếm hơi thở của người mà trông có vẻ như rất rất lớn, biết vậy nên trong lòng có chút hoảng hốt.
Lão quản gia đi ở phía trước, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm nói: “Giống, quá giống….”
“Đại thúc, tôi giống cái gì nha? Nữ quỷ?” Nhìn biểu tình của lão quản gia, rõ ràng như là phản ứng khi nhìn thấy nữ quỷ, tuy rằng bộ dáng của nàng không có gì đặc biệ