Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Vị Thành Niên

Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341623

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1623 lượt.

nhân vật chính kêu ‘Thiếu phu nhân’ kia chứ?
Lâm Duyệt nghe tiếng nghị luận quanh mình, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, chán nản hướng phía nam tử đang cung kính canh giữ ở phía sau bản thân hét lên: “Không cần các ngươi nhiều chuyện! Tôi tự mình xử lý chuyện của bản thân!” Nói xong tức giận ‘Vù vù’ hướng phòng học chạy tới.
“Thiếu phu nhân…” Nam tử sửng sốt, cuống quít đuổi theo.
Lâm Duyệt căm giận quay trở lại, hướng bọn họ nói: “Mời các ngươi không cần gọi tôi là thiếu phu nhân! Gọi tên của tôi” Trời ạ! Một lũ đồ điên này chẳng lẽ cũng không biết phải chú ý một chút hoàn cảnh sao? Ở trong trường học mà kêu nàng ‘Thiếu phu nhân’? Đang định mời nàng tự giác biến khỏi trường học sao?
“Thiếu phu nhân…”
“Gọi tên của tôi!”
“Lâm tiểu thư…”
“Gọi tên của tôi!”
“Lâm… Duyệt…” Vài vị bảo tiêu tinh tráng mau khóc ra nước mắt, khoá nghiêm mặt run rẩy gọi ra hai chữ này, người kia cuối cùng cũng có một chút vừa lòng, tiếp tục hướng phòng học đi đến.
Lâm Duyệt đi vào phòng học, liền nhìn đến Thi Tiểu Hân một mặt đắc ý cười khẩy bản thân, các bạn đồng học khác trong lớp cũng đang dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu xem xét nàng thật kỹ lưỡng.
“Duyệt Duyệt, cậu tối hôm qua có quay về nhà hay không thế?.” Lưu Tuyết hạ giọng hắc hắc cười nói, khi nói chuyện, một mặt ái muội đánh giá Lâm Duyệt.
Tối hôm qua… Tối hôm qua nàng suýt nữa chết dưới tay bọn người Sơn Khẩu Tổ ô… Nghĩ đến tối hôm qua, Lâm Duyệt liền cảm thấy trong lòng một trận sợ hãi, trên mặt cũng là hoảng sợ vạn phần.
“Lâm Duyệt, cậu làm sao vậy?” Lưu Tuyết quan tâm hỏi, thu hồi tâm tư vui đùa không dám lại trêu ghẹo nàng.
“Mình không sao.” Lâm Duyệt hít vào một hơi thật sâu, ảm đạm ngồi xuống vị trí của mình. Không phải là nàng không muốn so đo với Thi Tiểu Hân, mà là nàng sợ nhất là khi so đo xong, bốn gã phần tử khủng bố kia sẽ đem Thi Tiểu Hân ném ra khỏi trường học giống như tên vô sỉ ban nãy.
Cô giáo Y cứ ba bước lại quay đầu lại nhìn trân trối ba hắc y nam tử đứng như cột đèn ở cửa phòng học, nhìn quét qua cả lớp học, chung quy cũng không lên tiếng hỏi. Chẳng qua là ánh mắt lại dừng ở trên n gười Lâm Duyệt, tựa hồ đang nghi hoặc kết quả thực giả của tấm áp phích.
Lâm Duyệt có chút chịu không nổi ánh mắt của bà ta, ngẩng đầu nhìn chằm chằm bà ta nói : “Cô giáo, cô không cần phải dùng ánh mắt hoài nghi để nhìn em, kẻ nào đó mơ tưởng làm thiếu phu nhân đến mức điên rồi nên mới đổ toàn bộ sự tình lên người em thôi”
Mặt Thi Tiểu Hân biến sắc, oán hận trừng mắt liếc nàng nhưng cũng không dám mở miệng nói chuyện.
Cô giáo Y ho nhẹ một tiếng, đẩy thôi mắt kính nói: “ Trước khi tôi chưa có nói ra cái gì, không cần đoán lung tung ý nghĩ của tôi, cám ơn”. Nói xong, sửa sang lại một chút tư liệu ôn tập, lại lần nữa nhìn quét liếc mắt một cái toàn lớp học tiếp tục mở miệng: “Trước mắt thông báo một chút, thứ bảy tuần sau sẽ khai hội tộc trưởng học.”






“Lại là tộc trưởng hội…!” Dưới bục giảng nhất thời thanh âm ai oán nổi lên bốn phía.
“Chúng ta phải đi đâu tìm tộc trưởng đây, ô …” Lâm Duyệt chịu không nổi trợn ngược mắt, nàng rất sợ tộc trưởng hội, bởi vì căn bản nàng không có người thân nha.
“Tộc trưởng hội lần này, hy vọng không tái diễn tình trạng cái gì là chú của anh họ, hay là bạn của chị gái gì đó… Cám ơn mọi người.” Cô giáo Y cố ý vô tình liếc Lâm Duyệt một cái, nghiêm mặt nói.
“Duyệt Duyệt, cô giáo nói xong lại liếc cậu.” Lưu Tuyết che miệng vụng trộm nói “Đem Tiểu Thiên cho mình đi, cậu tìm bố đẻ đi.”
“Tiểu Thiên đã từng là anh họ của mình, cậu lại nói anh ấy là anh họ của cậu cô giáo không biết mới là lạ!” Lâm Duyệt tức giận đảo cặp mắt trắng dã nói.
“Thiếu gia nói, nếu ngài cố ý muốn ở tại nơi đó, chúng tôi liền canh giữ ở nơi đó, không được rời đi nửa bước.” Nam tử thực máy móc nói.
“Về theo sao?” Không hiểu gì Lưu Tuyết đảo cặp mắt trắng dã nói.
Lâm Duyệt đã sớm lĩnh giáo qua bản tính cố chấp của bọn họ, lười lại theo chân bọn họ lý luận, chỉ có thể mặc bọn họ đi. Nàng cũng không muốn đến ở trong biệt thự của Mạc Lặc Nghị Phàm, không muốn lời đồn thổi nàng làm tình phụ của người ta thành sự thật nha !
Mấy ngày không có đến công ty đi làm, tiến vào công ty liền phát hiện không khí dị thường tốt nha, người luôn luôn thích giả đứng đắn Tiểu Thiên lại đứng ở trong văn phòng lớn cùng mọi người nói nói cười cười ăn ý nào là không biết đi đến nơi nào ăn bánh trứng cuộn.
“Tân chủ tịch hôm nay không đi làm sao?” Lâm Duyệt cười hì hì đi lên , đoạt lấy điểm tâm trong tay Tiểu Thiên nhét vào miệng, đem miệng tắc thành một đống.
“Tân chủ tịch cho tới bây giờ còn chưa có ló mặt nha.”
“Uy, các người đừng có sủa bậy lung tung nha? Khi nào thì bắt đầu trở nên không biết sợ cái người lạnh lùng nghiêm túc kia , cả người tỏa ra hàn khí Diệp tổng?” Ân, đúng vậy, Diệp Tường Phi liền là người như vậy, hiện tại chẳng qua là khi mà nàng nhắc đến hai chữ Diệp tổng , liền cảm giác cả người rét run nha.
Mọi người cứng lại, không bởi v