Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.
t hơn người nhưng cũng không có khác người nha, thế nào liền đem người ta dọa thành như vậy chứ?
Lão quản gia không có trả lời vấn đề của nàng, chẳng qua là lắc đầu một cái , miệng vẫn như cũ lẩm bà lẩm bẩm
Xuyên qua đại sảnh lầu một là đến lầu hai, lại đi qua một cái hành lang gấp khúc, rốt cục lão quản gia dừng lại ở trước cửa một căn phòng khép kín, quay lại hướng Lâm Duyệt nói: “Vào đi thôi.”
“Bên trong là ai vậy?” Lâm Duyệt vốn đã bị không khí chung quanh dọa cho hơi sợ, nơi này thần bí như vậy, càng khiến cho người ta sợ hãi nha.
Lão quản gia chỉ c lắc đầu, vẫn không có trả lời vấn đề của nàng , xoay người lui về phía sau.
Để một mình nàng ở lại nơi này?! Lâm Duyệt tức giận nghĩ, nghĩ rằng dù sao đưa xong mấy thứ này nọ rồi sẽ đi cũng không có việc gì. Nghĩ vậy nâng tay lên, ở trên cánh cửa gỗ nhẹ nhàng gõ vài tiếng, sau khi không thấy đáp lại, vươn tay khẽ xoay chốt cửa, sau đó đẩy cửa đi vào.
Trong phòng ánh sáng thực mờ ảo, rèm cửa sổ cơ hồ đem toàn bộ ánh sáng bên ngoài che lấp hết, Lâm Duyệt dè dặt cẩn trọng hướng phòng trong đi đến, nhẹ giọng hỏi: “Có người sao?”
Hỏi hai tiếng, không ai để ý tới nàng, như thế lại hướng bên trong đi một chút. Trong phòng ngủ trên giường lớn, có một người nằm, xem hình thể hẳn là một nữ nhân.
Lâm Duyệt nuốt nuốt nước bọt, đứng cách hai thước thò người ra nhìn cô gái đang ngủ trên giường , nhỏ giọng kêu “Bác à, gì ơi, chị gì ơi, tiểu thư… Tôi là người do Diệp tổng phái tới đem đồ cho ngài, đồ tôi để ở đây, tôi đi trước ha….”
Bởi vì ánh sáng quá mờ, nàng nhìn không rõ diện mạo và tuổi của nữ tử , đành gọi một lượt.
Người trên giường vẫn như cũ không hề động tĩnh, Lâm Duyệt trong lòng lộp bộp giật mình, hay là chết rồi? Nhìn ngực cô ấy, rõ ràng đều còn phập phồng nha!
Bị lòng hiếu kì thôi thúc, Lâm Duyệt do dự mà hướng bên giường sát lại, gần gũi quan sát nữ tử. Mơ hồ nhìn thấy, lộ ra bên ngoài chiếc chăn là một khuôn mặt còn trẻ, xinh đẹp, hơn nữa….
‘Phanh’ một tiếng vang lên, là thanh âm thân mình Lâm Duyệt ngã xuống đất nằm trên thảm nhà, trời ạ ——! Là nàng bị ảo giác sao? Vì sao nàng lại thấy được người kia có bộ dáng giống y hệt nàng a ?
Làm sao có thể? Nàng căn bản không biết người này nha? Vì muốn biết rõ ràng chân tướng, Lâm Duyệt giãy giụa từ trên đất bò lên, nghiêng ngả chao đảo chạy vội tới cửa sổ phía trước, ‘Xoạt xoạt’ một tiếng đem toàn bộ rèm cửa sổ kéo ra. Ánh mặt trời chói mắt trong chốc lát xuyên qua cửa sổ xói vào, chiếu sáng từng ngóc ngách của phòng ngủ, cũng chiếu vào khuôn mặt tuổi trẻ xinh đẹp như hoa của cô gái đang nằm trên giường kia.
Đúng vậy, khuôn mặt kia giống nàng như đúc, chẳng qua là sắc mặt so với nàng tái nhợt hơn chút, đôi mắt khép chặt có lẽ đã bị ánh mặt trời kích thích. Nhắm chặt một lúc sau he hé mở ra, ánh mắt yếu ớt trừng trừng nhìn ở trên người Lâm Duyệt.
Tựa như không chút ngạc nhiên, nhẹ nhàng mà nhếch khóe môi lộ ra một nụ cười chua xót, gian nan mở miệng nói: “Rốt cục cô cũng đến đây….”
Trong đầu Lâm Duyệt ầm ầm một tiếng chấn động, điều đầu tiên mà nàng nghĩ đến là nữ nhân này nhất định là mẹ của tiểu Thư Tình, vợ trước của Mạc Lặc Nghị Phàm! Cuối cùng nàng cũng biết Mạc Lặc Nghị Phàm vì sao lại nhận sai người, nàng luôn đoán nữ nhân đó rõ ràng vẫn còn đang tồn tại.
Không biết vì sao, trái tim kỳ lạ lại nhói đau một chút….
Vì sao cô ấy lại nằm ở nơi này ? Vì sao bộ dáng của nàng và cô ấy lại giống nhau như vậy ? Lâm Duyệt có cảm giác đầu mình sắp nổ tung mất thôi.
”Cô làm sao vậy? Bị tôi dọa ngã sao?” Cô gái kia nhìn nàng hỏi, trên mặt có chút nhanh nhẹn cùng hoạt bát, thậm chí còn có nụ cười xấu xa như kiểu đang đùa dai.
“Cô là yêu hay là ma?” Lâm Duyệt lăng lăng hỏi, vì sao cô ta giống như có quen bản thân mình? Vì sao biểu tình của cô ta có thể thong dong như vậy?
“Tôi gọi là Diệp Giai, không là yêu cũng không phải ma.” Nữ tử ôn nhu cười nói, trên mặt thần sắc bệnh tật nhất thời tiêu thất không ít. Nhìn Lâm Duyệt nói: “Tôi nghe Tường Phi nói có một cô gái bộ dạng giống tôi như đúc, tôi cầu anh ấy thật lâu mới cho tôi thấy được cô đấy. ”
“Diệp Giai? Tôi không biết cô….”
“Tôi lớn hơn cô 2 tuổi, có lẽ là chị gái thất lạc của cô nga.” Diệp Giai tủm tỉm cười, nhìn nàng.
“Cho dù là chị em ruột, cũng không có khả năng giống như vậy chứ ?.” Lâm Duyệt thấp giọng lẩm bẩm, lập tức nhìn chằm chằm cô ấy hỏi: “Chị làm sao có thể ngủ ở nơi này? Người thân của chị đâu?”
“Lâm tiểu thư, xin theo tôi đi ra ngoài đi.” Lão quản gia đi đến, cung kính cũng không thất lễ nghiêm khắc nói, đối với Lâm Duyệt làm tư thế mời đi .
“Hắn gọi….” Lâm Duyệt ở bị lão quản gia cường ngạnh mời đi ra ngoài, chỉ tới kịp nói ra hai chữ như vậy, ở trong ánh mắt nghi hoặc của Diệp Giai rời đi.
Cửa phòng lại lần nữa bị lão quản gia đóng lại, Lâm Duyệt muốn biết rõ ràng chân tướng đứng ở trước cửa thật lâu không muốn rời đi, nàng không nghĩ ra là, vì sao Diệp Tường Phi lại muốn dẫn nàng tới nơi này, lại vì sao khô