Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.

, ngẫu ngộ vào đúng dịp lễ tình nhân."
"Tin hay không tùy ngài, " cô liếm liếm đôi môi hơi khô, tiếp tục nói, "Anh ấy được điều đến tòa nhà tôi làm việc, tôi gặp anh ấy lúc tan sở, anh ấy lịch sự mời tôi ăn bữa cơm, đưa tôi về nhà, dù sao cũng từng quen biết..."
"À ừ, đưa em về nhà, nhà của em ở hoa viên Biển Xanh sao?"
Gân xanh trên trán co rút, Lâm Cẩm Sắt lại hít thật sâu, người đàn ông này quả thực không thể nói lý! Ngay chuyện này cũng phải tính toán chi li.
"Đường Lưu Nhan, chuyện này không quan trọng, tôi chỉ muốn nói với ngài, tôi và Hứa Thuyền đã không thể nữa cho nên ngài không cần tức giận , càng không cần đối phó với anh ấy."
Ánh mắt Đường Lưu Nhan tối sầm lại, một lát sau cười nhạt ra tiếng, "Lâm Cẩm Sắt, em biết không, em đang theo bản năng bảo vệ một người đàn ông khác, khi em đang ở trong lòng tôi, em lại che chở cho một người đàn ông khác" ngữ điệu của hắn nhẹ nhàng ôn nhu, giống như nói với người yêu, "Em nói xem, tôi có nên phạt em hay không?"
Lại nữa.
Lâm Cẩm Sắt cảm thấy mình vô cùng mệt mỏi.
Thích phạt hay không, tùy đại gia ngài.






Cô ngẩng đầu, ánh mắt yên lặng nhìn hắn, lạnh lùng mở miệng, "Đường Lưu Nhan, tôi nghĩ ngài đã quên một việc, ngài có thể chiếm được cơ thể tôi, đồng thời cơ thể tôi bây giờ cũng trung thực dâng cho ngài, nhưng tôi không đồng ý đưa ngài trái tim tôi, trái tim tôi là của tôi ."
"Cho nên, trong lòng tôi suy nghĩ gì, muốn bảo vệ ai, tất cả những chuyện này..." khuôn mặt cô trở nên sắc bén, khóe miệng cong lên lạnh như băng, "...không liên quan đến ngài."
Đường Lưu Nhan ngẩn ra, sau đó khẽ cười một tiếng, bản thân lại đứng lên khỏi ghế, vòng đến trước mặt cô, hai tay nâng khuôn mặt của cô lên.
Ánh mắt sáng như ngọc lưu ly của hắn tối lại, dưới ngọn đèn, khuôn mặt hắn vô cùng nguy hiểm.
Hắn cúi mắt xuống, lông mi duyên dáng vẽ nên một đường cong u tối trước mắt. Nhìn không ra biểu cảm trên khuôn mặt hắn, có một tia hứng thú và... mê hoặc:
Đường Lưu Nhan mỉm cười, tuấn mi khẽ nhếch, khuôn mặt tuấn tú tinh xảo dưới ngọn đèn trở nên vô cùng yêu nghiệt, đôi môi bạc khẽ mở ra, "Lâm Cẩm Sắt, em khiến tôi rất bất ngờ."
"Ai da... trăm ngàn lần đừng, Nhan công tử, "Bất ngờ" tôi không chống đỡ nổi đâu." Cô âm dương quái khí nói xong, ngáp dài nói ngủ ngon.
Hồi lâu, Lâm Cẩm Sắt nằm trên giường kéo chăn đắp lên, nhìn lên trần nhà phong cách Châu Âu một mảnh tối đen, thấp giọng nói ra khó mà nghe được.
Cứ như vậy đi.
Đừng trầm luân ...
Như vậy cô mới không nghĩ là mình đã mất hết tất cả.
Không có đường quay lại
"Ông trời rất công bằng, để cho người ta khi làm việc cật lực nhưng khi chết có mang theo được đâu. Cho nên khi còn sống, chỉ cần mong được ăn no mặc ấm, cuộc sống yên bình an ổn, cả đời như vậy là tốt rồi. Cẩm Sắt, tội gì cậu phải đi tranh giành này nọ nhiều như vậy?"
Nhớ rõ thật lâu trước kia, Ngô Ưu từng nói như vậy với Lâm Cẩm Sắt.
Khi đó Lâm Cẩm Sắt vô cùng không phục, trả lời một cách mỉa mai: "Vậy còn cậu? Vì sao cuộc sống bình thường của cậu tốt như vậy, còn đi làm CEO của công ty đa quốc gia gì đó làm gì? Tiểu Ưu, chính vì cậu đã có được rồi, cho nên cậu vĩnh viễn không hiểu những khát vọng của tớ."
Ngô Ưu cười khẽ, đôi môi đỏ mọng cong lên mang theo một chút thương xót, "Cẩm Sắt, cậu quả nhiên còn chưa trưởng thành, đến khi cậu có những cái cậu muốn, lúc đó cậu sẽ hiểu, những thứ quý giá của cậu cũng dần dần mất đi. Nhưng đến lúc ấy, cậu hối hận thì đã không kịp nữa."
"Vậy cậu... bị mất thứ gì?"
"Tự do."
... Ngô Ưu cậu biết bây giờ tớ hối hận đến mức nào không, những gì tớ đã mất đi so với cậu còn nhiều hơn nhưng tớ đã không còn đường quay lại nữa
Ngô Ưu là thiên kim đại tiểu thư điển hình. Gia tộc nhiều thế hệ làm buôn bán, ông ngoại cô là người sáng lập ngân hàng đa quốc gia nổi tiếng. Nhà họ Ngô lại là đơn truyền, Ngô Ưu và mẹ cô nàng đều là con gái một, vì thế cô bị bắt gánh vác sự nghiệp của cả hai gia tộc.
Cô ấy từng dùng rất nhiều thủ đoạn kích liệt để phản kháng, nhưng cuối cùng lại chịu khuất phục bởi nước mắt của mẹ cùng sức khỏe ngày càng yếu đi của những bậc trưởng bối.
Lâm Cẩm Sắt đến nay vẫn nhớ rõ, khi đó Ngô Ưu cùng lắm mới hai mươi hai tuổi, hóa trang rực rỡ quần áo hở hang, ở câu lạc bộ đêm xa hoa lãng phí che dấu tội ác, dưới ngọn đèn ám muội cắn thuốc, vẻ mặt thống khổ, bộ dáng mê loạn.
Khi Lâm Cẩm Sắt tìm được cô, cô đang cùng một cô gái ăn diện xinh đẹp khác hôn môi.
Cô tát cô ấy một cái rồi đem cô nàng vào bệnh viện.
Theo như trong bệnh án của bệnh viện, là hút thuốc phiện quá độ làm cho hệ hô hấp và tim bị rối loạn chức năng, nếu tình huống nghiêm trọng hơn một chút, nhất định đã đe dọa đến tính mạng.
Sợ hãi, khủng hoảng, mất phương hướng, bi thương, chua xót lập tức toàn bộ dũng mãnh đâm vào ngũ tạng lục phủ Lâm Cẩm Sắt.
Khi đó cô cũng không biết cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra với Ngô Ưu, vì sao mọi chuyện đang rất tốt đẹp lại trở nên như vậy?
Còn bây giờ thì c