XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Miệng Độc Thành Đôi

Miệng Độc Thành Đôi

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342079

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2079 lượt.

ô tức giận muốn chết, một lần nữa ngồi trở lại ghế sô pha, cô gọi điện cho Bạch Lộ hùng hổ nói muốn bóp chết Trình Lục Dương, sau đó lại đổi giọng: “Không, đời này mình không muốn gặp lại tên khốn kiếp kia nữa!”
Cô hầm hừ lải nhải rất lâu, ra vẻ rất tức giận, mà khi Bạch Lộ ngàn dặm xa xôi vừa nói chuyện điện thoại với cô vừa đi tới nhà cô thì thấy người đứng chân trần ở sau cửa sắp chảy cả nước mắt.
Bạch Lộ cúp di động, thở dài, vươn tay về phía cô, Tần Chân nhào vào lòng cô ấy, khóc đến chảy cả nước mắt nước mũi.
Cô nói: “mình cứ nghĩ anh ấy đã nghĩ thông rồi, mình cứ nghĩ anh ấy cũng thích mình, mình cứ nghĩ hôm qua anh ấy hôn mình có nghĩa là anh ấy bằng lòng tiếp nhận mình rồi…”
Bạch Lộ yếu ớt nói một câu: “Cho dù cậu lên giường với anh ta, chuyện thích hay không thích thì vẫn thế –”
Nói còn chưa dứt lời, ngực cô bị tập kích, những lời chưa nói đều bị nghẹn lại.
***
Màn ảnh tua lại hai tiếng trước.
Khi Trình Lục Dương tỉnh lại trên ghế sô pha thì vẫn chưa ý thức được mình đang ngủ ở đâu, vì thế rất không thoải mái trở mình, kết quả ngã xuống đất ầm một tiếng, cảm giác đau đớn tức khắc khiến anh tỉnh táo lại. Anh kéo cái chăn hoa trên người mình, trái tim xao động trong chốc lát rồi lập tức nhớ tới cảnh tượng tối hôm qua.
Anh đã làm cái gì?
Trong một thời gian dài, anh cứ ngơ ngác ngồi đó, trong đầu là các hình ảnh tạp nham đó, cho đến tận cảnh tượng cuối cùng – anh dứt khoát đè Tần Chân lên tường, cưỡng hôn cô.
Trong đầu Trình Lục Dương roẹt một cái, giống như thùng rác (trong máy tính) bị dọn sạch, vừa kích chuột, không còn suy nghĩ được gì nữa.
Sau khi cô và Mạnh Đường rốt cục đến được với nhau, sau khi anh rốt cục loại bỏ muôn vàn khó khăn đẩy mạnh tiêu thụ cho cô, anh mới phát giác ra mình có suy nghĩ khác với cô, mượn cơ hội uống say chạy tới la lối om sòm không nói, còn đi cưỡng hôn cô!
Trình Lục Dương nhảy dựng lên như mông bị cháy, nghĩ thầm nguy rồi nguy rồi, Tần Chân nhất định hận chết anh ! Làm sao bây giờ làm sao bây giờ?
Lòng dạ rối bời, anh ném chăn, vội vàng bỏ chạy ra cửa.
Bình tĩnh, bình tĩnh, đi tìm Phương Khải nghĩ cách đã!
Dù thế nào cũng phải tìm ra cách hay để trấn an Tần Chân! Anh đã không thể làm bạn trai bạn gái với cô rồi, không thể nào đến cả bạn bè cũng không làm nổi đi?
A a a! Anh thật sự muốn nổ tung!
Song song với lòng như lửa đốt, anh còn mơ hồ nghĩ đến một vấn đề — hẳn là Mạnh Đường và Tần Chân còn chưa kịp phát triển đến bước hôn môi đi? Cho nên nụ hôn của anh và Tần Chân tối qua kia, là nụ hôn đầu tiên của cô đi?
Nghĩ như vậy, Trình Lục Dương đột nhiên bước nhẹ nhàng hơn nhiều
Ha ha ha, như thế rất tốt, rất tốt! Quả thực là rất tốt!



Trong văn phòng, Phương Khải như nàng dâu nhỏ cúi đầu nơm nớp lo sợ nghe tổng giám đốc đại nhân vừa đi qua đi lại, vừa nói năng hùng hồn.
“Cậu nói sao tôi lại uống say rồi cưỡng hôn cô ấy chứ? Cô ấy không biết đẩy tôi ra sao? Chuyện này thật nhức đầu!”
“…” Anh trông đâu có giống đau đầu đâu nào? Đang rất vui vẻ còn gì?
“Ai, thật sự là! Không phải cô ấy đàn ông lắm sao? Không phải mạnh mẽ lắm sao? Sao đến lúc mấu chốt thì lại biến thành cô gái nhỏ thế, ngay cả tên say rượu cũng không đẩy ra?”
Phương Khải yếu ớt nói: “Có thể là cô ấy vốn không nghĩ tới đẩy ra –”
“Ai nghĩ một đằng nói một nẻo? Mình với Phương Khải là bạn bè, anh ấy đến rất bình thường còn gì?” Tần Chân còn muốn tiếp tục cái cố, nhưng nhìn thấy ánh mắt tinh quái của Bạch Lộ thì không nói nổi nữa.
Cô chậm rãi tựa vào giường bệnh, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trở nên im lặng.
Đúng vậy, cô đang giả vờ cái gì? Biết rõ Phương Khải sẽ nói tất cả về cô cho người kia, cô còn câu đừng nói cho anh rất dư thừa.
Cô chẳng phải là hy vọng người kia cũng biết cô bị thương còn gì?
Mặc kệ anh giả vờ như thế nào, trốn tránh như thế nào, cô vẫn lao đầu vào lửa hết lần này đến lần khác.
Một lúc lâu sau, Tần Chân chậm rãi hỏi một câu: “có phải mình rất không có lòng tự trọng không?”
Bạch Lộ nở nụ cười, vừa mới mở tin nhắn mới ra đọc nội dung, trong ánh mắt thoáng chốc tràn đầy ánh sáng, sau đó chậm rì rì trả lời Tần Chân: “Ai nói không phải đâu? Người đang yêu, ai mà không rũ bỏ lòng tự trọng?”
Cô nhanh chóng đánh mấy chữ: Tôi ở đâu thì liên quan gì đến anh hả Ninh tiên sanh?
Không tới một phút sau, đối phương nhắn lại: Tôi cảm thấy tôi có nghĩa vụ biết người phụ nữ chung chăn gối với tôi tối hôm qua đang lang thang ở đâu.
Bạch Lộ cười thành một đóa hoa, cố tình để cách ra một khoảng thời gian mới nhắn địa chỉ bệnh viện đi, thuận tiện đáp lại: Ninh tiên sanh, đừng quá ỷ lại tôi, bằng không tôi sẽ rất bối rối.
Trước kia tới bệnh viện, Ninh Hạo Thần trải lời tin nhắn kia: Ha ha, lời này hẳn phải là do tôi nói chứ cô Bạch.
***
Bản thân Tần Chân chưa từng ngờ là mình sẽ xui xẻo như thế, bởi vì Trình Lục Dương không từ mà biệt, trái tim rối loạn, bởi vậy không cẩn thận ngã cầu thang. Chân rất đau, cô không thể không nhờ Bạch Lộ đưa đi bệnh viện,