Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.

ta lại gặp mặt." Lập tức nói chuyện, đại sư Cố chẳng biết xuất hiện từ lúc nào giữa ngã tư đường, ống tay áo giương lên, ống tay áo thoáng qua một tia chớp vàng, Lương Ý còn chưa xem rõ màu vàng kia đến tột cùng là cái gì, thì Sở Du vẫn đang trong trạng thái nổi lại "bịch!" một tiếng té xuống đất.
"Thiếu phu nhân, chúng ta đi thôi!" Quản gia đi tới trước mặt Lương Ý, nhẹ nhàng vác Sở Du lên vai.
Lương Ý kinh ngạc nhìn nhìn hai thanh niên không rõ sống chết sau lưng một chút, "Vậy bọn họ. . . . . ."
"Còn chưa có chết đâu. Đi nhanh lên!" Sau khi đại sư Cố nói xong lập tức xoay người biến mất.
Xe cảnh sát càng ngày càng gần, Lương Ý biết cảnh sát cũng sắp tới, cô len lén nhìn sang quản gia đi ở phía sau cô, nếu như bây giờ trốn chạy. . . . . .
"Thiếu phu nhân, đại sư Cố vẫn còn ở nơi này đấy."
Lương Ý hiểu, đây là lời cảnh cáo, quả thật, hiện tại mặc dù quản gia không tiện hành động, nhưng nơi này dù sao còn có một "Thần côn" xuất quỷ nhập thần, cô cũng đã biết năng lực của thần côn. Hiện tại chạy trốn đối với cô mà nói thì phần thắng cũng không lớn, nếu đang lẩn trốn bị bắt lại, sau khi trở về còn có thể chọc giận mẹ Sở cùng với Sở Du, bây giờ vẫn tạm chấp nhận đi theo chân bọn họ!
Lâm vào trong suy nghĩ lẳng lặng đi ở đằng trước, ngã tư đường phía sau có một xe thể thao màu xám im ắng dừng sát ở trước đèn đường, đèn xanh sáng, chiếc xe không có chạy tới trước. . . . . .
Bót cảnh sát
"Lương tiên sinh, thật vui khi thông báo với ông, đã có kết quả kiểm tra AND rồi. Chúng tôi phát hiện khối thi thể kia không trùng khớp với kết quả AND nên không phải là con gái ông." Cảnh sát nói qua đưa báo cáo cầm trong tay cho cha Lương, mặt kích động.
Hốc mắt cha Lương hồng hồng nhanh chóng nhìn kết quả kiểm tra, vừa thấy chữ màu đen trên mặt giấy trắng không có quan hệ máu mủ, cha Lương lập tức ngã ngồi ở trên ghế sofa.
"Lương tiên sinh." Cảnh sát bị hành động thình lình của ông dọa sợ hết hồn, vội vàng đi lên trước an ủi.
Cha Lương khoát khoát tay, "Tôi không sao, tôi chỉ là quá khẩn trương, cho nên lập tức liền. . . . . . ." Nói qua ngón tay ông run rẩy gọi điện, "Đúng vậy. Không phải chị con, đúng. Nó đang cùng cảnh sát tiên sinh thương lượng những chuyện khác, chúng ta sẽ trở về."
Sau khi ông cúp điện thoại, ngẩng đầu lên, hỏi, "Cảnh sát tiên sinh, thi thể kia đã xác nhận thân phận chưa?"
Cảnh sát lắc đầu, "Còn không có. Tạm thời cũng không có ai đến bót cảnh sát báo có người mất tích. Bây giờ chúng tôi vẫn còn dốc toàn lực điều tra." d,đ,l,q,đ
"Ồ, vậy sao, hy vọng có thể mau sớm xác nhận." Cha Lương tự mình lẩm bẩm.
Cảnh sát mím môi, thở dài một tiếng, "Lương tiên sinh, về chuyện Lương tiểu thư mất tích, chúng tôi sẽ hết sức tìm kiếm."
"Cám ơn các anh." Cha Lương cười khổ sở, để điện thoại trở về trong túi quần của mình.






Ánh mặt trời sáng rỡ xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh khổng lồ, chiếu xuống sàn nhà màu đỏ sậm, một góc cửa sổ bị kéo ra, nụ hoa nhẹ nhàng lay động trên ban công, từng làn hương thuộc về hoa tươi đều theo gió nhẹ lặng lẽ tiến vào phòng chơi đùa.
Trên giường đệm mềm mại to rộng, mẹ Sở nằm ở trên giường, hai mắt nhắm chặt, đang ngủ say. Chính lúc này gò má đẹp đẽ của bà bị ánh mặt trời ấm áp chiếu lên, dưới sự soi sáng của ánh mặt trời gương mặt có vẻ ửng đỏ, tựa như thêm một tầng má hồng nhàn nhạt vừa đủ.
"Cốc cốc! Cốc cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa vang lên, mẹ Sở nhẹ nhàng mở mắt, nửa ngồi ở trên giường, lông mi thật dài màu đen chiếu rọi ở dưới ánh mặt trời thoáng qua một tia sáng.
"Vào đi."
Linh Cô nghe vậy giật giật khóe miệng, cười khổ sở giải thích: "Sau khi thiếu gia qua đời, phu nhân liền cho rất nhiều người giúp việc thôi việc, hiện tại đại khái cũng chỉ còn lại có 7, 8 người giúp việc già thôi. Về phần phụ trách quét dọn phòng ốc ban ngày đều là người làm thêm giờ."
"Vậy sao. . . . . ." Tiêu Phái Ngải suy nghĩ sâu xa không nói.
"Phái Ngải." Mẹ Sở đi xuống lầu, gọi cô ta một tiếng. Tiêu Phái Ngải nhìn thấy mẹ Sở lập tức đứng lên, dịu dàng về phía bà thăm hỏi, "Bác gái gần đây thế nào?"
Mẹ Sở đi tới trước mặt cô ta, phất phất tay, Linh Cô gật đầu rời đi.
"Như cũ. Cháu thì sao?" Mẹ Sở rũ mắt, cười nhạt một tiếng, nhìn cô ta.
"Vẫn như cũ ạ." Cô ta cúi đầu, đau thương chợt lóe lên dưới đáy mắt cô ta, mẹ Sở thu hết tâm tư cô ta vào mắt, "Phái Ngải, cũng đã qua rồi. Hãy sống qua ngày thật tốt."
"Bác gái, cháu. . . . . ." Tiêu Phái Ngải muốn nói lại thôi.
"Phái Ngải, tiểu Du đã qua đời. Cháu cũng nên buông xuống. Hãy tìm người đàn ông, chăm sóc mình thật tốt." Mẹ Sở vỗ vỗ mu bàn tay cô ta, ý vị sâu xa trấn an cô ta.
"Bác gái, bác buông xuống sao?" Trong mắt cô ta phiếm lệ, nghẹn ngào hỏi.
Mẹ Sở quay đầu đi, nhàn nhạt nói, "Người chết không thể sống lại, nên để xuống thì phải để xuống, cần gì phải để ở trong lòng, để cho mình khó chịu."
"Nhưng. . . . . ."
Mẹ Sở ngắt lời cô ta, "Phái Ngải, đừng suy nghĩ nữa. Cuộc sống của cháu mới là chính."