Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh
Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.
"Hoá ra là như vậy!"
"È hèm. Chúng ta đi thôi!" Trịnh Tụng Dịch lại đưa "ma chảo" ra sờ sờ đầu Lương Ý.
Lần này Lương Ý không có cự tuyệt, chỉ dùng bộ dáng oán phụ nhìn anh chằm chằm.
"Đùng!"
"Thứ gì?" Lương Ý nghe được tiếng vang, vội vàng xoay người lại, phát hiện thùng rác cách hơn 10m đổ xuống, đồ bỏ đi phân tán đầy đất.
"Có lẽ là gió thổi . Chúng ta đi thôi." Trịnh Tụng Dịch cau mày, kéo tay Lương Ý qua, xoay người rời đi.
Lương Ý quay đầu lại nhìn mấy lần sau cũng đi theo rời khỏi ngõ hẻm.
Buổi tối
Trong phòng không ngừng phát ra tiếng "bịch bịch", đó là tiếng vật thể rơi dưới đất, cái âm thanh này đã kéo dài chừng 20 phút, người giúp việc đứng ở cửa phòng thấp thỏm nhìn cửa phòng, cũng không dám tùy tiện tiến vào.
"Xảy ra chuyện gì?" Quản gia nghe người giúp việc báo cáo, vội vàng chạy tới, chất vấn người giúp việc tại chỗ.
Các người giúp việc nghe quản gia chất vấn, đều hạ thấp đầu, không nói.
"Nói mau!" Quản gia lạnh giọng quát. Đám giúp việc không khỏi sợ run cả người, sau đó mới ấp úng mở miệng, "Là thiếu gia, hôm nay thiếu gia trở lại đã vào trong phòng không ngừng ném đồ đạc, cũng không cho chúng tôi vào."
Quản gia nhíu mày, lạnh giọng nói với họ, "Các người đi xuống trước!"
"Vâng" Các người giúp việc gật đầu một cái, vội vàng rời đi.
Sau khi toàn bộ người giúp việc rời đi, quản gia gõ cửa phòng một cái, người bên trong phòng vẫn không đáp lại, tiếng vật thể rơi xuống bên trong phòng vẫn liên tiếp không ngừng, quản gia gõ cửa lần nữa, bên trong gian phòng vẫn không đáp lại.
Quản gia bất đắc dĩ móc chìa khóa ra, mở cửa, cả phòng bừa bãi khiến ông ta không khỏi sững sờ, tất cả đồ bên trong gian phòng có thể ném thì lúc này đã bị ném toàn bộ ở trên sàn nhà, cả căn phòng gần như không có một vật thể nguyên vẹn, trừ vật thể to lớn còn có thể giữ được đầy đủ tình trạng bên ngoài ra. Mà mặt Sở Du tái nhợt giờ phút này trong tay còn giơ cao đèn bàn tuyệt đẹp, đang chuẩn bị ném xuống.
"Thiếu gia, cậu làm sao vậy?" Quản gia cau mày hỏi.
Sở Du không trả lời ông ta, lúc này đang thở dốc có chút gấp rút, gương mặt lạnh lùng mang theo dữ tợn đáng sợ, hung tợn chất vấn ông ta, "Ông vào để làm gì?"
"Thiếu gia, hôm nay tâm tình của cậu không tốt sao?" Quản gia đi thẳng tới trước mặt anh, đoạt lấy đèn bàn trong tay anh.
"Không có quan hệ gì với ông!" Đèn bàn bị đoạt đi, tâm tình của anh càng thêm hung ác, anh dùng lực đẩy quản gia trước mặt ra, quản gia không phòng bị nên bị xô ngã xuống mặt đất, rơi xuống mảnh kính tán lạc ở dưới đất, máu tươi nhất thời chảy đầy đất. . . . . .
Trên cổ đeo băng vải vòng quanh nặng nề, lòng bàn tay Lương Ý nắm thật chặt dải băng màu trắng, cô ngồi xổm người xuống, không ngừng sờ mó hướng về phía đồng hồ quả lắc rơi xuống đất.
"Cốc cốc!"
Sau khi Lương Ý nghe được tiếng gõ cửa thì vội vàng thu hồi dải dây trong tay, sau đó giả bộ như không có việc gì, mở miệng, "Vào đi!"
Linh Cô bưng thức ăn, chậm rãi tiến vào.
"Thiếu phu nhân, đây là thức ăn thiếu gia tự mình làm cho cô. Cô mau tới đây ăn đi." Linh Cô dọn thức ăn xong, nói với Lương Ý.
"Anh. . . . . . Anh chỉ . . . . ." Sở Du muốn giải thích, nhưng lại không biết mở miệng thế nào.
Lương Ý cắn răng, xoay người lại, mặt không thay đổi lướt qua anh, ngồi trên ghế sa lon. Lúc này bàn tay nắm chặt của cô đã dính một tầng mồ hôi thật mỏng. Cô không khỏi âm thầm thấy may mắn ở dưới đáy lòng, thật may là không có phát hiện.
"Ăn cơm?" Anh đi tới phía sau cô, cẩn thận từng li từng tí nói với cô, ánh đèn sáng ngời chiếu rọi lên trán anh, trên trán có một vết đỏ màu hồng bắt mắt như ẩn như hiện giọi vào trong tầm mắt Lương Ý.
Lương Ý mải miết nhìn vệt đỏ trên trán anh thật lâu, không nhanh không chậm mở miệng chọc anh, "Sao anh không tiếp tục nổi điên giống ngày hôm qua?"
Sở Du cúi đầu, giọng nói hơi khàn khàn, "Anh không cố ý, chỉ là một . . . . . ."
"Thôi, tôi cũng không muốn nghe anh giải thích, dù sao tôi cũng đập vào đầu anh, cho qua chuyện này. Về phần cổ của tôi, không có quan hệ gì với anh, là tự tôi cắt." Lương Ý tức giận quay đầu.
"Thật xin lỗi."
"Câm miệng! Tôi không muốn nghe, cũng không muốn gặp lại anh. Từ nay chúng ta cầu thuộc về cầu, đường thuộc về đường." Ba lần bốn lượt nổi điên, cô đã chịu đủ rồi.
Sở Du vừa nghe lời của cô, tròng mắt hơi có vẻ áy náy lập tức bị kinh sợ thay thế, "Đừng mà, tiểu Ý." Anh kéo lấy ống tay áo của cô.
"Tránh ra. Chớ kéo hư quần áo của tôi." Cô hung tợn nhìn chằm chằm tay anh, chán ghét đẩy tay của anh ra.
Anh sững sờ nhìn bàn tay bị cô đẩy ra vô tình, chốc lát sau, mặt không thay đổi anh đột nhiên đứng lên, giơ bình hoa xinh đẹp mới vừa thay không bao lâu lên cao, hung hăng quẳng, bình hoa bị ném bể tán lạc đầy mảnh vụn, Lương Ý bị giật mình.
"Anh lại phát điên cái gì?" Cô đứng lên từ trên ghế salon, đá đá mảnh vụn bắn vào cạnh chân cô, hướng về phía anh lớn tiếng chất vấn.
Sở Du không để ý đến chất vấn của cô, mà đi tới