Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1569 lượt.
bàn trang điểm bên cạnh, hung hăng gạt hết tất cả mọi thứ trên bàn trang điểm xuống đất, âm thanh vật thể rơi xuống phát ra những tiếng vang loảng xoảng. Anh vẫn duy trì bộ mặt không vẻ gì kia, càng không ngừng ném bể toàn bộ đồ vật bên trong gian phòng.
"Đủ rồi, đừng tái phát bệnh điên nữa!" Lương Ý xông tới trước mặt anh, giành lại đèn bàn trong tay anh.
Anh nhìn bộ mặt giận tím mặt của cô một lúc lâu, bỗng nhiên vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt cô, Lương Ý quay mặt, ngăn cản tiếp tục đụng chạm. Xúc cảm từ đầu ngón tay bỗng nhiên làm anh không còn là chính anh, tâm tình lập tức hạ xuống thấp nhất, tròng mắt đen nhánh chậm rãi nhiễm máu đỏ, đáy mắt dâng lên sát khí nồng nặc.
Lương Ý nhìn thấy, không tự chủ lui về sau một bước.
"Tiểu Ý, vì sao em lại phải đối xử với anh như vậy?" Câu chữ nghiến răng nghiến lợi phát ra trong miệng anh, Lương Ý mím môi thật chặt, không nói, lẳng lặng đứng nghiêm tại chỗ.
Móng tay sắc nhọn chợt xẹt qua trước mắt cô, lúc cô còn chưa kịp phản ứng, áo trước ngực cô đã bị "cắt bỏ" thành hai nửa, áo trên ngực đã rơi xuống đất, da thịt trắng noãn không hề che đậy lộ ở trong không khí.
"Anh làm gì đấy? !" Lương Ý vội ngồi xổm xuống, lấy tay che bụng dưới.
Anh không nói chuyện, đi thẳng tới trước mặt cô, móng tay dài không biết đã khôi phục nguyên dạng từ khi nào.
"Rầm ——"
Cửa phòng chợt bị đụng mở, cũng trong lúc đó, hai người không hẹn mà cùng nhìn về cửa phòng, chỉ thấy mặt quản gia gấp gáp đứng ở cửa, khi ông ta thấy "nửa thân trần" của Lương Ý thì khuôn mặt luôn luôn tỉnh táo thoáng chốc trở nên cứng ngắc vô cùng.
Lúc này Sở Du mới phản ứng kịp, lập tức kéo Lương Ý qua, dùng thân thể của mình che chắn cho Lương Ý, khi tròng mắt đỏ thắm của anh nhìn thấy ánh mắt đờ đẫn của quản gia thì sát khí trong nháy mắt chiếm cứ đôi mắt anh.
"Tiểu Du, con muốn làm gì?" Lúc anh đang chuẩn bị ra tay , mẹ Sở lại bỗng nhiên xuất hiện ở cửa phòng, bàn tay giơ lên kia từ từ hạ xuống. Lương Ý đứng ở sau lưng anh nghe được giọng nói của mẹ Sở, không khỏi lặng lẽ thò đầu ra.
Mẹ Sở nhìn sang Lương Ý xong, lạnh lùng hướng về phía Sở Du mở miệng, "Tiểu Du, tới đây! Mẹ có việc muốn thương lượng với con."
Đứng ở sau lưng Sở Du, Lương Ý nhíu mày, len lén liếc quản gia đã lui khỏi vị trí đứng sau lưng mẹ Sở, trong lòng thầm đọc đọc bảng cửu chương.
Vào lúc Lương Ý lâm vào trong suy nghĩ của mình, Sở Du lại bỗng nhiên xoay người lại, bế cô lên, đặt lên giường, dùng chăn cuộn cô thật chặt, cuốn thành một chiếc nem rán, chỉ lộ ra một cái đầu.
Đứng ở ngoài cửa, mẹ Sở giống như không đợi được, "Tiểu Du!"
Sở Du lạnh lùng liếc bà một cái, lại hơi liếc nhìn Lương Ý bị chăn cuốn trên giường, sờ sờ đầu cô, lại cọ xát mặt cô, mới bước nhanh quay đầu rời khỏi gian phòng.
Đợi ba người họ chính thức rời đi, Lương Ý lập tức rời khỏi chăn, chạy thật nhanh đến trước chuông lớn, tiếp tục công việc còn lỡ dở trước đó.
Nhà họ Lương
"Anh, cái này rốt cuộc là thứ gì?" Lương Tư chỉ vào một đống giấy vụn bị xé bể trên bàn, hoảng sợ hỏi Lương Bân đứng đối diện mình.
Lương Bân dùng móng tay kẹp giấy vụn trên khay lên, dùng kính viễn vọng xem qua nhiều lần, sau đó đặt lại chỗ cũ, hướng về phía cô nói, "Là thuật hóa hình."
"Thuật hóa hình? Đó là gì?" Lương Tư tò mò hỏi.
"Một loại thuật pháp có thể khiến cho thuật sĩ sau khi làm phép biến thành người thật, hơn nữa, cái này không phải giấy, là da người." Lương Bân chỉ chỉ " giấy vụn" trên khay trà.
"Cái gì? Da người? !" Lương Tư bị dọa đến thiếu chút nữa ngã ghế sa lon.
"Loại thuật pháp này cực kỳ hiểm ác, không cẩn thận chút, nguyên chủ nhân da người sẽ cắn trả người thực hiện phép thuật." Lương Bân trầm ngâm nói.
"Gâu gâu ——" Đa Đa sủa từ trong phòng bếp đi ra.
Lương Tư đi tới trước mặt Đa Đa, sờ sờ đầu Đa Đa, "Sao thế? Đa Đa?"
"Đa Đa,có phải mày thấy thứ gì hay không?" Lương Bân chậm rãi đi tới trước mặt Đa Đa, nhìn sang ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ đen như mực, đèn trên đường cũng không sáng lên như bình thường, theo thợ sửa chữa nói, là hỏng rồi.
"Gâu gâu ——" Đa Đa hướng về phía ngoài cửa sổ kêu.
Lương Tư nhìn sang Lương Bân, Lương Bân không biến sắc gật đầu một cái, ngay sau đó đi tới trước cửa sổ, kéo màn cửa sổ ra.
Sau khi rèm cửa sổ bị kéo ra, Đa Đa không sủa nữa, chỉ nhìn chằm chằm rèm cửa sổ, ánh mắt của nó hình như đang xuyên thấu qua rèm cửa sổ để quan sát thứ gì đó.
"Anh, ngày hôm qua nếu không phải là Đa Đa đã cứu em, chỉ sợ em đã. . . . . ." Lương Tư lo lắng trùng trùng mà nói với anh ta.
Lương Bân vuốt vuốt cái trán còn mơ hồ đau đớn, may mắn nói, "Thật may là Đa Đa ở đây."
Lương Tư nghĩ đến "chị Na Na" hôm qua đang tìm kiếm anh trai, vì vậy rầu rĩ nói: "Anh, em cảm thấy mục tiêu của bọn chúng là anh. Vì vậy mấy thứ đồ mới không ngừng tiến vào trong phòng, sau lại còn hỏi em, anh đi đâu."
Lời nói của Lương Tư khiến Lương Bân trong nháy mắt như bị sét đánh, "Em nói là, nó tới tìm anh?" Anh ta chỉ chỉ đồ trên bàn.
"Ừ." Lương Tư gật đầu một cái.
Lươn