Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
nhanh chóng tiêu tán, trái tim sau khi cô nói dứt lời trong phút chốc giống như không hề nhảy lên nữa, cảm giác mất mác chiếm cứ trong đầu anh. Hồi lâu sau, anh mới thẫn thờ đứng lên, đi ra phòng học, cảm giác dinh dính trong lòng bàn tay cũng theo gió nhẹ thổi qua mà khô ráo.
"Bạn học Sở."
Đứng tại cửa nhìn thấy mặt Sở Du thất hồn lạc phách thì mặc dù lửa ghen trong lòng cô gái đã sắp đốt cháy mình hầu như không còn, nhưng vẫn cố gắng kéo ra một nụ cười dịu dàng mà ngượng ngùng.
"Là cậu." Sở Du nhận ra cô ta, chính là cô gái ngày hôm qua bỗng nhiên xuất hiện ở trong phòng học.
Cô ta gật đầu một cái, sau đó mặt cúi thấp, một bộ dáng uất ức, dịu dàng nói với anh, "Chúng ta có thể tới một nơi yên tĩnh nói chuyện một lát được không? Về chuyện ngày hôm qua ở trong ngăn kéo đồ. . . . . ."
Cô ta muốn nói lại thôi khiến Sở Du không khỏi nhíu mày, anh vốn muốn cự tuyệt yêu cầu của cô ta, nhưng vừa nghĩ tới lá thư trong ngăn kéo ngày hôm qua, anh không tình nguyện lắm, nhẹ gật đầu một cái.
Hai người cùng nhau rời đi, làm cho vô số người suy đoán.
Thư viện
Cô gái lấy phong thư tinh sảo ra từ trong túi xách, đưa trả lại cho anh. Sau đó áy náy nói với anh."Bạn học Sở, lá thư này là tiểu Ý bảo tôi trả lại cho cậu. Cậu ấy nói, rất xin lỗi, cậu ấy không thể tiếp nhận tình cảm của cậu, còn nữa, xin cậu sau này đừng viết những thứ này cho cậu ấy nữa, cậu ấy cảm thấy rất phiền."
Khuôn mặt Sở Du cứng đờ nhận lấy lá thư, thật lâu không nói, đau đớn trong con ngươi thật sự làm cho trái tim người ta không khỏi có cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo.
"Bạn học Sở tớ. . . . . ."
"Tại sao bảo cậu đến nói với tôi?" Anh ngẩng đầu lên, ngắt lời cô ta, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cô ta.
Cô ta hơi sững sờ, ngay sau đó nhẹ nhàng nói, "Cậu ấy và cậu là bàn trên bàn dưới, nếu như tự mình đến nói với cậu, cậu ấy cảm thấy tương đối lúng túng, cho nên liền nhờ tớ giúp cậu ấy cự tuyệt cậu."
"Tôi không tin." Anh lạnh lùng thốt lên, lá thư trong tay bị năm ngón tay anh nắm chặt thành giấy vụn, lúc này năm ngón tay trắng nõn trồi lên những gân xanh, ngay cả móng tay mềm mại cũng phiếm màu trắng xanh.
Cô gái âm thầm cắn răng, bày ra dáng vẻ muốn nói lại thôi, một lúc sau, cô ta mới khó khăn nhìn anh, hèn nhát mở miệng, "Tiểu Ý, thật ra thì cậu ấy đã có bạn trai."
Sở Du luôn luôn lấy biểu tình lạnh lùng quen có bỗng khuôn mặt xuất hiện rạn nứt, ngón tay nắm chặt lá thư của anh chợt buông ra, lá thư im lặng rơi xuống đất, đôi mắt anh bị kinh sợ, ngạc nhiên và đau đớn đồng thời chiếm cứ.
Anh cảm giác buồng tim của mình giống như là bị người ta dùng lực nắm kéo không ngừng, điên cuồng nắm kéo, đau không thôi, nhưng vừa không có cách nào ngừng đau, anh cảm giác buồng tim của mình tựa như bị đập vụn.
"Tôi không tin. . . . . ." Anh tự mình lẩm bẩm, đầu ngón tay trên bàn không ngừng run rẩy, sợi tóc trên trán che kín tròng mắt thâm thúy của anh, chỉ để lại một bóng ma.
"Tớ không có lừa cậu, nếu cậu không tin, hôm nay tan học thì bạn trai tiểu Ý sẽ đến đón cậu ấy. Cậu có thể đi nhìn xem." Cô ta nhẹ nhàng lưu lại những lời này, tiếng chuông vào học chậm rãi vang lên, cô ta nhìn anh thật sâu một cái, rời khỏi thư viện.
Sau khi tan học
Từng tốp học sinh kéo thành nhóm đi ra cửa trường học, Lương Ý đứng ở cửa trường học, hết nhìn đông tới nhìn tây. Hồi lâu đi qua, cô gái bước nhanh ra cửa trường học, thở hồng hộc đi tới trước mặt cô, cúi người xuống, "Thật xin lỗi, vừa rồi tớ có chuyện, cho nên đến muộn."
"Không sao, chúng ta đi thôi!" Lương Ý thờ ơ cười cười.
Lương Ý đang chuẩn bị rời đi, cô gái lại đột nhiên dừng bước lại, nói với cô, "Tiểu Ý, xin lỗi, tớ quên cầm bài tập số học hôm nay. Nếu không cậu trở về trước đi."
Lương Ý chép miệng, sau đó gật đầu một cái, rời đi. Đứng ở sau lưng cô, cô gái lại nhếch lên nụ cười châm chọc nhìn bóng lưng cô rời đi, lẳng lặng đứng nghiêm ở trước cửa trường.
Một thân một mình đi lại ở trong hẻm nhỏ, Lương Ý nhảy trái nhảy phải nhảy về phía hướng về nhà, "Tiểu Ý?" Một giọng nam kinh ngạc truyền đến, Lương Ý xoay người lại, nhìn thấy người đến là hàng xóm Trịnh Tụng Dịch, anh Trịnh, vì vậy vung tay lên, cười đi về phía anh ta chào hỏi, "Anh Trịnh."
"Tiểu Ý, sao hôm nay em về nhà một mình?" Trịnh Tụng Dịch chạy chậm tới trước mặt cô, kéo ra nụ cười sảng khoái, sờ sờ đầu cô.
"Ạm Trịnh, anh đừng sờ đầu em nữa, sờ nữa sẽ thành đầu trọc." Lương Ý không vui mừng lắm gạt tay anh ta ra.
"Sờ một cái thì làm sao sẽ thành đầu trọc, nhất định là chú Lương nói cho em, có đúng hay không?" Trịnh Tụng Dịch suy đoán.
Mặt Lương Ý kinh ngạc nhìn anh ta, "Làm sao anh biết?"
"Bởi vì chú Lương đầu trọc á! Chú ấy chắc chắn sẽ không thừa nhận nguyên nhân chú ấy đầu trọc là bởi vì chính chú ấy, cho nên nói với em là bị người ta làm cho thành đầu trọc, dùng để chứng minh mình đầu trọc không phải là bởi vì mình." Trịnh Tụng Dịch nhẹ nhàng cười, vừa nghĩ tới nghĩa chánh ngôn từ chú Lương dạy Lương Ý thì không nhịn được cười lớn.
Lương Ý ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra,