Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.

Na.
"Lưu Na" cứng đờ gật đầu một cái, sau đó chậm rãi xoay người, tiếp tục đi lại trong phòng.
"Alo, em là Lương Tư. Là chị sao? Chị Na Na." Một tiếng “chị Na Na” này cô không dám nói quá to, lấy tay che lại điện thoại, nhỏ giọng gọi một câu, thỉnh thoảng còn len lén liếc cô gái kia một chút, từng giây từng phút chú ý đến cử động của cô ta.
"Ừ, là chị. Sao em lại nói nhỏ như vậy?" Ở đầu dây bên kia, Lưu Na cau mày hỏi.
Đúng là giọng nói chuyện bình thường của chị Na Na. Đúng lúc Lương Tư chuẩn bị nói ra chuyện quái dị đang xảy ra hiện giờ thì cô nhìn thấy "Lưu Na" đang chuẩn bị bước lên lầu. Lương Tư vội vàng cúp điện thoại, chạy ra ngăn cản.
"Cái đó, chị Na Na, mẹ em vẫn đang ngủ ở trên lầu, không nên quấy rầy bà thì hơn, có được không?" Lương Tư miễn cưỡng nở nụ cười, trong đầu đã sớm rối loạn không biết phải làm sao.
"Lưu Na" lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, sau đó mới gật đầu một cái.
"Chị Na Na, chị tới tìm anh trai của em sao? Anh ấy không có ở nhà." Lòng bàn tay của Lương Tư đã đổ đầy mồ hôi.
Cô ta nhíu mày, nhưng cũng không có ý định rời đi, "Uông Uông —— uông uông uông ——".
Đa Đa nhe răng, trợn mắt, lắc lắc cái mông mập của nó từ trên lầu lao xuống, nhào vào người “Lưu Na”.
"Đa Đa ——" Lương Tư bị dọa giật mình làm rơi điện thoại trong tay.
Một "người", một con chó quấn chặt lấy nhau. Lương Tư muốn tách bọn họ ra, sợ vật kia sẽ làm Đa Đa bị thương, nhưng Đa Đa giống như nhìn thấy kẻ thù giết cha, hàm răng bén nhọn không ngừng hướng về phía "Na Na" điên cuồng cắn xé. Lương Tư không thể làm gì khác hơn là đi tới sau lưng Đa Đa, ôm chặt lấy nó từ phía sau, muốn kéo nó từ trên người “Na Na” xuống.
Lương Tư cố gắng hai ba lần nhưng một "người", một con chó vẫn không thể tách được ra. Khi cô chuẩn bị bỏ cuộc thì "Na Na" đột nhiên hóa thành một làn khói mù mịt rồi biến mất, trên đất chỉ còn lại một tờ giấy trắng đã bị cắn tơi tả, trên tờ giấy đó còn tản ra một loại hương thơm ngòn ngọt. . . . . .






Sở Du đứng nghiêm ở trong phòng học yên tĩnh, trong tay nắm thật chặt một phong thư viết tuyệt đẹp, mày kiếm nhíu chặt ở chung một chỗ, đáy mắt đều là thấp thỏm.
Lúc này trong phòng học không có một bóng người ngoại trừ một mình anh, cửa phòng học mở lớn, xế chiều có gió nhẹ xen lẫn một ít khô nóng cuốn tới, lướt qua mái tóc đen nhánh mà dầy của anh. Anh chậm rãi đi tới chỗ ngồi của Lương Ý, ngón tay hơi run, đem phong thư bỏ vào trong ngăn kéo của cô, chuẩn bị xoay người rời đi, vào lúc anh đang muốn cất bước rời đi thì như bị thứ gì quấy nhiễu, lại quay trở về, lấy phong thư đã bị anh làm cho nhăn nhúm ở trong ngăn kéo ra.
Anh nhìn chằm chằm phong thư trong tay hồi lâu, tựa như là đã hạ quyết tâm, lần nữa chậm rãi đem phong thư bỏ vào trong ngăn kéo. Bỗng một hồi tiếng bước chân dồn dập truyền tới, anh theo bản năng đưa tay muốn lấy phong thư trong ngăn kéo về.
"Bạn học Sở?" Cô gái đứng ở cửa kinh ngạc nhìn anh.
Không còn kịp rồi! Sở Du lập tức rút bàn tay đang mò vào trong ngăn kéo ra, xoay người lại, mặt không thay đổi nhìn chòng chọc cô ta một cái, sau đó giả bộ như không có việc gì rời khỏi phòng học.
"Thật? Cả đời?"
"Dĩ nhiên." Cô ta gật đầu thật mạnh.
"Ừ, tớ cũng thế." Lương Ý hài lòng gật đầu, tiếp tò mò hỏi, "Vậy cậu tìm ai trong lớp tớ?"
Khuôn mặt cô ta bởi vì câu hỏi của Lương Ý mà lập tức trở nên đỏ bừng, cô ta cúi đầu, nhỏ giọng nói, "Sở Du."
Lương Ý kinh hãi, "Cậu tìm cậu ấy? Tìm cậu ấy làm gì?" Cô thật đúng là không biết lúc nào thì cô bạn này có qua lại với Sở Du.
Cô ta ngượng ngùng không thôi, lắc lắc tay cô, "Cậu hãy gọi cậu ấy ra đây giúp tớ trước đi, ngày mai tớ sẽ nói rõ chuyện này với cậu, được không?"
Lương Ý ngạc nhiên nhìn bộ dáng nhõng nhẽo của cô ta, không thể làm gì khác hơn là gật đầu.
"Vậy cậu đi vào gọi cậu ấy giúp tớ đi." Cô ta đẩy sau lưng cô một cái, đẩy cô vào phòng học, Lương Ý không hiểu rõ quay đầu lại nhìn cô ta vài lần, sau mới chậm rãi đi tới trước mặt Sở Du.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú khiến tim người ta không nhịn được đập bùm bùm kia, Lương Ý xoay mặt đi.
Lương Ý đến, khiến lòng bàn tay Sở Du đặt ở dưới mặt ghế không nhịn được toát ra một hồi, mặc dù khuôn mặt anh vẫn duy trì lạnh lùng thường ngày, nhưng trên lỗ tai trắng nõn cũng đang xoa một tầng màu hồng nhạt, trái tim cũng đập nhanh gấp đôi so với bình thường. Bởi vì Lương Ý đứng ở trước mặt anh hồi lâu cũng không nói, bởi vì khẩn trương, anh không nhịn được dùng các đốt ngón tay nhẹ nhàng ma sát với xà ngang dưới mặt ghế, xà ngang phát ra tiếng vang "kít kít", nhưng bởi vì thời gian tan lớp tương đối huyên náo, cũng không có người nghe được, ngoại trừ chính anh.
"Cái đó. . . . . ."
Lương Ý đột nhiên mở miệng, ánh mắt của anh như đuốc bám chặt theo tầm mắt bối rối của cô, lòng bàn tay đã ướt ươn.
"Bên ngoài có người tìm cậu." Cô nhanh chóng đem những lời mình phải nói nói ra, sau đó lập tức xoay người rời đi.
Anh sững sờ nhìn bóng dáng cô rời đi, màu hồng trên lỗ tai