Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341589
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.
heo trí nhớ, lục lọi một bước kế tiếp nên gấp như thế nào.
20 phút trôi qua, một con Xích Điệp cũng không đẹp lắm xuất hiện trong lòng bàn tay của anh ta, anh ta buông tiếng thở dài ngay sau đó nhặt kéo nhỏ trên án trác lên, dùng một mặt sắc nhọn đâm rách ngón trỏ của mình, khiến máu tươi nhỏ xuống Xích Điệp, sau khi Xích Điệp hấp thu tất cả máu tươi, nhẹ nhàng bay lên từ trên án trác.
“Đi đi, Xích Điệp, giúp tôi mang sư phụ đến đi! Tôi cũng cần sự giúp đỡ của ông ấy!” Lương Bân nhẹ nhàng nói, Xích Điệp vòng ba vòng quanh thân anh, coi là lời từ biệt, sau đó bay ra khỏi cửa sổ.
Ngoài cửa sổ sao vẫn sáng chói như cũ, ngôi sao lớn lóe lên giống như hai mắt loài người, một trận gió mát lướt qua, thổi lên rèm cửa sổ màu vàng nhạt, rèm cửa sổ nhẹ nhàng lắc lư, từng đợt sóng màu vàng kim khảm vào trong mắt, mơ hồ suy nghĩ…
“Tiểu Ý, nhất định phải chống đỡ…”
Lương Bân nhìn xa theo hướng Xích Điệp rời khỏi, nội tâm buồn bã vô cùng.
"Choang!"
Âm thanh vật thể va chạm vang lên, Đại sư Cố đã cam chịu số phận, hai mắt nhắm bỗng nhiên mở ra, chỉ thấy quản gia đứng ở khúc quanh hành lang, thở hổn hển chăm chú nhìn bọn họ, mà phía dưới Sở Du là vụn bình hoa phân tán đầy đất. Rất dễ nhận thấy, ở thời điểm ngàn quân nguy kịch là quản gia dùng bình hoa ngăn cản hành động của Sở Du.
"Không phải. . . . . . Không phải. . . . . ."
Sở Du chậm rãi quay đầu, nhìn quản gia, tròng mắt xẹt qua vẻ tức giận, sau đó nện bước chân lảo đảo đi tới hướng quản gia tiểu Phương. Đại sư Cố thấy thế, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Mà quản gia đứng cách bọn họ 20 mét, hướng về phía ông ta lớn tiếng kêu gọi, "Mau dẫn phu nhân rời đi!"
Đại sư Cố nhìn sang mẹ Sở phía sau ông ta vẫn còn trong trạng thái đờ đẫn, miễn cưỡng đứng lên từ dưới đất, nói với bà, "Phu nhân, lúc này tôi dẫn bà rời đi trước."
"Thiếu gia đang tìm thiếu phu nhân! Mau!"
"Thiếu phu nhân. . . . . ." Quản gia nghe vậy, sững sờ một lúc, sau đó hiểu được, ông ta lập tức xoay người chuẩn bị đến phòng dưới đất đem Lương Ý đến. Vậy mà, mẹ Sở vẫn ở trạng thái yên lặng lại mở miệng ngăn cản quản gia, "A Quản, không cho phép đưa cô gái kia đến!"
"Phu nhân, chẳng lẽ bà muốn chết sao?" Đại sư Cố lớn tiếng gầm lên với bà ta.
Mẹ Sở lại cười lạnh châm chọc: " Chẳng lẽ ông cho là tôi còn có thể để cho người phụ nữ thiếu chút nữa đã hại chết con tôi đến gần nó nữa sao?"
"Phu nhân, bây giờ không phải là lúc tức giận. Nếu như bây giờ không để cho thiếu gia thấy thiếu phu nhân, tôi với bà cũng chỉ có thể chết ở chỗ này thôi." Lời này của Đại sư Cố cũng không phải là đe dọa, mà là thật lòng.
Mẹ Sở trầm mặc hồi lâu, nhìn thấy Sở Du sắp đến gần bọn họ rồi, cau mày thật chặt, cân nhắc kỹ lưỡng, không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng đồng ý, "A Quản, mang thiếu phu nhân tới!"
"Dạ!" Quản gia lập tức đi xuống lầu.
"Vậy bây giờ chúng ta nên làm thế nào?" Tiểu Du đã sắp đến trước mặt bọn họ, bọn họ đã không thể lui được nữa.
"Thiếu gia, thiếu phu nhân đang tìm cậu. Bây giờ cô ấy đang ở lầu dưới." Đại sư Cố chợt mở miệng nói với Sở Du.
Sở Du cũng không có dừng bước lại như Đại sư Cố đoán, Đại sư Cố giận tái mặt, giả bộ gấp gáp nói, "Bây giờ thiếu phu nhân đang ở phòng khách chờ cậu đi xuống tìm cô ấy, thiếu gia, cậu không đi xuống sao?"
Sở Du giống như là hoàn toàn không nghe được lời Đại sư Cố nói, trong lúc hành động hoàn toàn không có chậm chạp. Đại sư Cố gấp gáp không thôi, nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ trấn tĩnh.
"Thiếu gia, tôi nói là thiếu phu nhân Lương Ý. Cậu không nhớ cô ấy sao?"
Sở Du đột nhiên ngừng lại động tác đi về phía trước, anh hơi nghiêng nghiêng đầu, trong tròng mắt tràn đầy nghi ngờ, tựa hồ đang suy tư người trong miệng ông ta nói là ai. Đại sư Cố nhìn thấy anh dừng động tác lại, tâm tình lập tức buông lỏng không ít.
"Thiếu phu nhân Lương Ý ở trong phòng khách chờ cậu đấy. Cậu không đi xuống tìm cô ấy sao?" Đại sư Cố nhẹ nhàng đi từ phía bên phải bên vách tường tới sau lưng Sở Du. Sau khi thành công, ông ta âm thầm nháy mắt ra dấu với mẹ Sở, mẹ Sở gật đầu một cái, Đại sư Cố tiếp tục dùng lời nói hấp dẫn sự chú ý của anh, "Thiếu phu nhân Lương Ý vẫn không tìm được cậu, hiện tại cô ấy rất lo lắng cho cậu." Mẹ Sở thành công lướt qua Sở Du, đi tới sau lưng Đại sư Cố.
Anh đang muốn bước chân đi lại ngừng lại, để móng tay xuống, Đại sư Cố mừng rỡ trong lòng, "Thiếu gia, thiếu phu nhân Lương Ý sẽ bị móng tay của cậu hù sợ, cậu mau thu nó lại thôi."
Sở Du nheo mắt, nhìn móng tay sắc bén dưới ngón tay mình một hồi lâu, cuối cùng, móng tay chậm rãi thu trở về, khôi phục thành bộ dáng người bình thường.
Chính lúc này!
"Trốn!" Đại sư Cố đè âm lượng xuống nói với mẹ Sở.
Mẹ Sở nghi ngờ nhìn ông ta một cái, ngay sau đó liếc nhìn Sở Du vẫn còn đang suy tư, gật đầu một cái.
Ba, hai, một!
Hai người tựa như không muốn sống chạy trốn điên cuồng ở trong hành lang, Sở Du đang đứng suy tư tích cực lúc này mới phát hiện ra mình bị lừa, móng tay mới vừa thu hồ