Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.

h thế nguy cấp trước mắt, bà ta vẫn duy trì tỉnh táo.
Đại sư Cố trầm mặt vuốt vuốt râu mép của mình, nhìn trên đai lưng của mình có treo hồ lô nhỏ màu xanh nhạt.
Lá chắn này tất sẽ bị rách, nếu như không muốn chết, hiện tại cũng chỉ có thể dùng biện pháp này liều mạng thôi! Nhưng cái biện pháp này chỉ có thể duy trì 3 phút, nếu như trong 3 phút đồng hồ không thể khống chế được hành động của anh, xem ra ông ta cũng chỉ có thể mệnh ngắn đến đây.
Đại sư Cố hít thở sâu một hơi, kéo hồ lô xanh trên thắt lưng của mình, lại lấy dao, nhẹ nhàng kéo lê ra một vết thương, mặc cho máu tươi trên miệng vết thương nhỏ xuống hồ lô xanh, máu tươi sắp tràn qua độ cao của hồ lô rồi, nhưng hồ lô xanh vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, lúc này bờ môi ông ta đã trở nên tái nhợt vô cùng, trên dưới quanh người giống như bị hàn băng ăn mòn.
Lá chắn phát ra từng tiếng nổ, mắt thấy lá chắn sẽ bị đánh nát, Đại sư Cố thầm cắn răng ngà, tay phải run rẩy dùng hết chút sức lực cuối cùng hung hăng cắt một miếng thịt trên ngực xuống, "Lấy máu thịt tôi, đổi Nhữ chi hiện thân, phá ——"
Chữ phá mới vừa nói ra khỏi miệng, hào quang màu trắng bạc bắn tán loạn ra từ trong vũng máu, như ánh mặt trời giữa trưa, loè loẹt chói mắt, làm cho người ta không cách nào nhìn thẳng cùng theo dõi. Sau khi ánh sáng rút đi, khí ép mạnh mẽ cuốn tới, khiến cho người ở chỗ này không khỏi kinh
“Nhữ chi phải trả giá cao, không đủ để kêu gọi ta hiện thân Nhữ, có tự chịu diệt vong hay không?”
Giọng nói uy nghiêm giống như từ trên trời truyền đến, khí ép cũng không vì vậy mà biến mất, ngược lại càng có khuynh hướng lớn mạnh. Ánh sáng nhàn nhạt ngăn che “Người” nói, làm cho không người nào có thể nhìn thấy chân dung của y.
“Tôi không muốn tự chịu diệt vong. Tôi cấp tốc với bất đắc dĩ mới kêu gọi Tôn chủ hiện thân, nhưng chẳng lẽ Tôn chủ không có hứng thú đối với cuộc sống nhà họ Sở sao?” Đại sư Cố thở nhẹ, ngăn chặn vị trí tim mình, từng đạo màu đen như mực, ước chừng 3cm trong khoảnh khắc xâm chiếm gương mặt ông ta, lần lượt tạo thành hình vẽ viễn cổ.
“Nhà họ Sở…”
“Ông gọi tên quái vật này ra ngoài muốn làm gì tiểu Du?” Mẹ Sở nghe thấy lời vừa rồi của Đại sư Cố, bước một bước dài xông lên trước, chất vấn ông ta.
Đại sư Cố hơi choáng váng, ông ta hé mở bờ môi, không còn hơi sức nhỏ giọng nói, “Không muốn chết thì đừng xen vào việc của người khác.”
“Rầm….”
Lá chắn bị phá hư, Sở Du cất bước tiến đến, miệng anh ta há thật lớn, lộ ra hàm răng ngay ngắn làm cho người ta không rét mà run.
“Người nhà họ Sở? Thật đáng buồn. Đáng tiếc, tôi không theo bồi Nhữ chi đùa giỡn, Nhữ chi đã nói, tôi đã hiểu. Chớ quấy rầy tôi nữa!” Vừa dứt lời, ánh sáng màu bạc vào một cái liền biến mất, chỉ để lại hồ lô xanh nhạt hơi rung nhẹ trên mặt đất.
“Không phải… Không phải…” Miệng lẩm bẩm, Sở Du đi tới trước mặt Đại sư Cố không hề có sức chiến đấu, đưa móng tay ra, nghiêng đầu, đầu ngón tay bén nhọn hướng vị trí trái tim ông ta cào từ trên cao xuống…
Nhà họ Lưu
“Này, Tĩnh Phong?” Lưu Na vừa đổi giày vừa gọi điện thoại.
“Là tôi. Có chuyện gì sao?”
“Tôi muốn đi đến nhà Hinh Hinh một chuyến.”
“Đi thì đi chứ, tại sao phải cố ý gọi điện thoại xin phép tôi?” Người bên kia điện thoại cảm thấy có chút khó hiểu.
Lưu Na trầm ngâm nói, “Tĩnh Phong, tôi hoài nghi Hinh Hinh và tiểu Ý mất tích có liên quan đến nhau, cho nên mới cố ý gọi điện thoại thông báo cậu. Nếu một giờ sau tôi chưa có trở về nói chuyện điện thoại với cậu, vậy cậu liền báo cảnh sát nhé.”
“Na Na, cậu đừng làm tôi sợ.”
“Tôi nghiêm túc.”
Người đầu bên kia điện thoại trầm mặc một hồi mới hỏi, “Vậy tại sao cậu cảm thấy Hinh Hinh và tiểu Ý mất tích có liên quan đến nhau?”
“Tĩnh Phong, chuyện này chờ tôi trở lại rồi nói được không? Tôi đã hẹn xong thời gian với cậu ấy. Tôi sắp trễ rồi.” Lưu Na cúp điện thoại, ném điện thoại vào túi xách rồi vội vàng rời đi.
“Na Na!” Bên kia điện thoại, Tĩnh Phong vội vàng kêu tên của cô, muốn ngăn cản cô, muốn cô không nên manh động, nhưng Lưu Na đã cúp điện thoại của anh ta. Anh ta nặng nề nện lên bàn làm việc của mình, phát tiết tức giận trong lòng.
“Đáng chết, luôn tự chủ trương.” Anh ta vốn muốn đi theo cô một chuyến, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn quyết định không buông tha, dù sao anh ta không thể nào tán thành việc Hinh Hinh và tiểu Ý mất tích có liên quan. Mặc dù anh ta cũng không rõ ràng tại sao Na Na chán ghét Hinh Hinh như vậy.
Nhà họ Lương, đêm khuya.
Đứng trầm tư trước cửa sổ ở trong thư phòng, Lương Bân lẳng lặng nhìn cảnh đêm xa mênh mông vô tận. Đột nhiên, Lưu Tinh lóe lên xẹt qua phía chân trời, anh ta lặng lẽ thở dài một tiếng.
Anh ta chậm rãi đi tới trước án trác, ngưng mắt nhìn hoàng phù để trên án trác, anh ta đưa đầu ngón tay ra, từng chút một mở hoàng phù đã gấp tốt ra. Hoàng phù bị mở ra, trên hoàng phù nghiễm nhiên là một con Xích Điệp dùng máu đỏ để miêu tả tỉ mỉ.
Anh ta nhấp miệng, do dự một hồi, lại gấp tấm hoàng phù, mỗi khi anh ta hoàn thành mấy bước này, anh ta lại mở những bước đằng trước ra, t