Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
cô, anh lại chán nản buông tay.
"Thiếu gia!"
Giọng nói của dì Linh không nhanh không chậm truyền đến, Sở Du liếc mắt nhìn qua cửa phòng một cái, lại nhìn Lương Ý đang quay lưng về phía mình một chút, "Tiểu Ý, anh ra ngoài một lát, sẽ trở về nhanh thôi."
Lương Ý vẫn không có đáp lại.
Sở Du đứng lên, yên lặng hồi lâu, mới nặng nề bước ra khỏi phòng.
Sau khi Sở Du rời đi, dì Linh lặng lẽ bước vào, đóng kín cửa rồi bước nhanh đến bên cạnh giường, "Thiếu phu nhân!"
Lương Ý nghe được tiếng dì Linh gọi thì chậm rãi xoay người lại , "Dì Linh?"
"Thiếu phu nhân, tối hôm qua. . . . . ." Dì Linh lo âu liếc nhìn thân thể cô được trùm dưới tấm chăn.
Vẻ mặt Lương Ý châm chọc: "Thế nào? Dì cũng muốn tới đây để cười trên nỗi đau của người khác một phen sao?" Hừ, thật buồn cười, không ngờ cô có thể lưu lạc tới tình trạng này.
Dì Linh ngạc nhiên lắc đầu, "Thiếu phu nhân, tôi không hề nghĩ như vậy."
Lương Ý không nói nữa, sắc mặt tái nhợt, cô thu hồi lại biểu cảm chanh chua của mình, lên tiếng nhận lỗi, "Thật xin lỗi, dì Linh, tôi không cố ý. . . . . ."
"Thiếu phu nhân, tôi hiểu mà, cô không cần nói gì cả." Dì Linh hiểu tâm tình của cô hiện giờ, dù sao, một cô gái trẻ phải trải qua những chuyện đáng sợ như thế này, làm sao có thể giữ vững tinh thần mà sống được chứ. Không tìm đến cái chết đã là rất tốt rồi.
Lương Ý cúi đầu, cảm thấy xấu hổ vì thái độ khi nãy của mình. Đột nhiên, cô nhớ tới Lưu Na đang bị thương, vội vàng ngẩng đầu lên, bắt lấy tay dì Linh hỏi, "Na Na làm sao rồi dì?"
"Cô Lưu không sao, chỉ là trầy da, chảy một chút máu mà thôi. Vừa rồi cô ấy còn xông thẳng vào đây gặp cô, nhưng lúc đó cô còn chưa tỉnh nên mới không biết." Dì Linh ôn hòa vỗ vỗ mu bàn tay cô trấn an.
Lương Ý nước mắt lã chã, cười khổ một tiếng, "Dì Linh, nếu như tôi chết đi có phải tất cả sẽ kết thúc không?"
Câu hỏi của cô khiến dì Linh giật mình, "Thiếu phu nhân, cô đừng suy nghĩ lung tung."
"Tôi chịu đựng đủ rồi, tôi không muốn sống như thế này nữa. Tôi đã sắp phát điên, còn muốn tôi sống như thế này đến bao giờ đây?" Lương Ý không kìm chế được uất ức trong lòng, phẫn hận hất cái chăn đang đắp trên người mình xuống mặt đất.
Dì Linh im lặng nhìn cô hồi lâu, mới sâu xa nói, "Cô quên người nhà của cô và cô Lưu rồi sao? Nếu cô chết đi thì bọn họ phải làm thế nào? Bộ dạng điên cuồng của thiếu gia, đâu phải cô chưa từng thấy."
Cảm xúc mất khống chế của Lương Ý dần dần bình ổn lại, cô thẫn thờ nhìn cái chăn bị mình ném xuống đất, "Cho nên tôi phải sống như vậy cả đời hay sao?" Khuôn mặt trắng bệch đã mất đi sức sống, chỉ còn lại một mảnh tro tàn.
"Thiếu phu nhân, giữ được núi xanh, lo gì thiếu củi đốt. Cô không phải kẻ ngốc, cô sẽ tự tạo cho mình cơ hội lật ngược ván cờ mà, đúng không?" Dì Linh nhìn Lương Ý, trong lời nói chứa đầy hàm ý.
Lương Ý rũ mắt, ánh mắt ảm đạm dần khôi phục lại thần thái thường ngày, "Tôi hiểu."
Dì Linh cong khóe môi, ôn nhu hỏi, "Đã đói bụng chưa? Tôi đã dặn phòng bếp chuẩn bị ít đồ ăn, bây giờ cô có muốn ăn không?"
Lương Ý gật đầu một cái, nhàn nhạt nở nụ cười, "Dì gọi Na Na qua bên này được chứ?"
Dì Linh áy náy lắc đầu, "Xin lỗi, thiếu phu nhân, thiếu gia đã dặn, trừ cậu ấy ra, những người khác nếu không có nhiệm vụ thì không thể gặp cô. Tôi cũng chỉ lén lút chạy vào đây, cô nhớ đừng nói với thiếu gia đấy." Bà nghĩ rằng Lương Ý nghe xong thì sẽ nổi giận, nhưng thực tế, cô chỉ thu lại nụ cười nhạt khi nãy, bình tĩnh “à” một tiếng.
"Vậy thiếu phu nhân, tôi đi chuẩn bị cơm tối cho cô."
"Được."
Trong thư phòng.
"Mẹ không đồng ý cho con mang tiểu Ý rời khỏi nơi này." Mẹ Sở lạnh lùng nhìn Sở Du đang tản ra sát khí khắp người, cho rằng có lẽ anh vừa mới bị Lương Ý không cho vào phòng, nên hiện giờ mới có thể phóng ra sát khí mạnh như vậy.
"Tại sao?" Sở Du liếc mẹ Sở một cái, không quá để ý tới sự phản đối của bà.
"Nhà họ Lương bên kia đã để mắt tới chúng ta, con cho rằng bây giờ đưa tiểu Ý đi thì sẽ ngăn được bọn họ tìm ra con bé sao? Mẹ nói rõ cho con biết, chỉ cần con đưa tiểu Ý rời khỏi nơi này một bước thì nhất định nhà họ Lương sẽ tìm thấy hai đứa." Mẹ Sở giống như đang cười nhạo Sở Du ngây thơ.
Ánh mắt Sở Du lạnh đi, trầm giọng nói, "Để ông ta xử lý chuyện này." Ý của anh là ám chỉ Đại sư Cố sẽ giúp che giấu hành tung của anh và Lương Ý, đề phòng người nhà họ Lương phát hiện ra.
Mẹ Sở châm chọc cười một tiếng, "Mẹ có nên nói con quá ngây thơ hay không đây? Tiểu Du, thử nghĩ đi, nếu người kia có thực lực mạnh hơn Đại sư Cố thì con cho rằng con còn đường sống nữa không? Có thể giữ được Lương Ý nữa không? Chỉ sợ đến lúc đó ngay cả quỷ con cũng không làm được đâu. Hiện tại cứ tiếp tục ở chỗ này, đây mới là nơi an toàn nhất." Chờ tới lúc giải quyết hết tất cả mấy người nhà họ Lương thì sẽ không phải lo phát sinh tai họa về sau nữa.
Sở Du nghe vậy thì trầm mặc hồi lâu, quay lưng lại, xoay người rời đi.
"Tối hôm qua hai đứa ở chung một phòng phải không?" Đúng lúc anh muốn đóng cửa thì mẹ Sở đột nhiên mở miệng hỏi.
Sở Du khựng lại,