Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

thân thể cứng đờ. Mẹ Sở hiểu rõ cười một tiếng, "Xem ra mẹ phải chuẩn bị đồ đạc dành cho cháu trai hay cháu gái thật cẩn thận rồi."
"Rầm ——"
Cánh cửa bị sập lại thật mạnh, lúc này, Đại sư Cố vẫn ẩn trong bóng tối mới chậm rãi đi ra.
"Chuyện trước kia ông nói với tôi là thật sao?" Mẹ Sở liếc Đại sư Cố một cái, cười vui vẻ, ánh mắt lóe sáng, có thể thấy được tâm tình hiện giờ của bà vô cùng tốt.
"Tất nhiên. Nếu phu nhân không tin, cứ đợi thêm hai tháng nữa, sẽ có kết quả ngay thôi." Đại sư Cố vuốt vuốt râu, tràn đầy tự tin nói.
"Tốt! Vậy tôi mỏi mắt mong chờ. Hi vọng những lời Đại sư Cố nói —— là chính xác!"
Sáng hôm sau.
"Tiểu Phương? Cô đứng đó làm cái gì?" Một người phụ nữ gầy tong teo đứng phía sau tiểu Phương khoảng một trăm mét nghi hoặc gọi bà một tiếng.
Tiểu Phương bị gọi bất thình lình nên giật bắn người, bàn tay rải thuốc run lên, làm số bột rải xuống góc tường tăng lên gấp đôi. Bà vội vã ngồi xổm xuống, muốn dùng móng tay nhặt bớt lại. Nhưng sự việc trước mắt lại khiến con ngươi tiểu Phương co rụt lại, chỗ bột trắng vừa rải xuống đã biến mất trong nháy mắt. Bà ra sức dụi dụi hai mắt của mình, cho rằng vừa rồi là do mình nhìn nhầm.
"Tiểu Phương?"
Bả vai bị ai đó vỗ nhẹ, trái tim trong lồng ngực bất ngờ nhảy lên một cái, tiểu Phương gượng gạo nghiêng đầu sang chỗ khác, khàn giọng nói: "Sao thế?"
"Sao thế cái gì? Tôi vừa gọi cô sao cô không trả lời, mà cái này là gì thế?" Người phụ nữ gầy tong teo giật lấy cái hộp gỗ, ngắm nghía thật tỉ mỉ.
"Cái đó. . . . . . Trả lại cho tôi!" Tiểu Phương gấp gáp muốn đoạt lại cái hộp.
"Không phải chỉ là một cái hộp gỗ thôi sao, làm gì mà căng thẳng như vậy?" Người phụ nữ gầy tong teo cảm thấy thật khó hiểu.
"Hộp gỗ?"
"Đúng vậy, cái hộp gỗ rỗng tuếch. Trả lại cho cô!" Bà ta dúi cái hộp gỗ vào tay tiểu Phương, tiểu Phương trợn mắt há mồm nhìn xuống cái hộp nhỏ, rồi lại ngẩng lên nhìn bà ta, không thể tin hỏi lại, "Chị nói, cái hộp này rỗng tuếch?"
"Ừ." Người phụ nữ gầy tong teo gật đầu một cái, "Được rồi, đã xong việc, chúng ta đi thôi." Bà ta nắm tay, kéo tiểu Phương toàn thân cứng ngắc rời khỏi biệt thự.
Mà lúc này, một người khác đứng ở góc tường phía trên hành lang đã sớm nhìn thấy tất cả sự việc vừa rồi. Bà nhíu mắt lại, trầm tư một hồi rồi xoay người rời đi. . . . . .






Gió đêm lạnh lẽo thổi qua từng đợt, chiếc rèm hoa lệ treo trước cửa sổ thủy tinh bị cuốn lên bay phất phơ. Ánh mắt Lương Ý tan rã nhìn chằm chằm khung cảnh bên ngoài cửa sổ, một lúc lâu cũng không hề cử động. Cho đến khi vang lên tiếng xoay tay nắm cửa, cô mới lười biếng nằm xuống giường, kéo chiếc chăn đơn lên, lật người quay lưng về phía người đằng sau.
"Cộc cộc cộc cộc"
Tiếng bước chân quen thuộc đi tới gần chậm rãi truyền đến, cô nhắm hai mắt thật chặt, không muốn phản ứng lại. Đột nhiên một xúc cảm lạnh lẽo đánh úp về phía khuôn mặt cô, Lương Ý khó chịu giãy dụa. Dịch sát người vào sâu bên trong, ngăn cản lại sự đụng chạm của người nào đó.
"Tiểu Ý, đã ăn cơm chưa?" Sở Du ngồi bên mép giường, cúi đầu, ghé sát vào vành tai cô hỏi nhỏ.
Hơi thở ấm áp phả vào vành tai, Lương Ý vung tay lên, giả bộ vô ý quăng vào mặt Sở Du. Anh theo bản năng lui người về phía sau, khoảng cách của hai người trong nháy mắt dãn xa ra.
Sở Du nhìn cô chăm chú, không hề có ý định rời đi, Lương Ý nổi giận, "Tôi muốn anh đi ra ngoài! Anh điếc sao?"
"Anh có chuẩn bị một ít quần áo và đồ chơi cho em bé, em có muốn nhìn một chút không?" Sở Du dè dặt vươn tay, muốn chạm vào khuôn mặt cô, lại bị Lương Ý hất mạnh ra.
"Đừng có đụng vào tôi! Ghê tởm!" Lương Ý giống như đang nhìn thấy một thứ đồ bẩn thỉu, không ngừng chà xát lau lau bàn tay vừa chạm phải anh ."Còn nữa, tôi tuyệt đối sẽ không cùng một kẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ sinh ra một thứ quái vật không rõ chủng loại đâu!" Đôi mắt sắc bén tràn đầy chán ghét, cô lạnh lùng dùng lời nói khiến người khác bị tổn thương .
"Không người không quỷ. . . . . . Quái vật. . . . . ."
Sở Du cúi đầu, năm ngón tay ở giữa không trung bất giác run rẩy. Ánh sáng hắt vào chỉ nhìn thấy một nửa khuôn mặt, Lương Ý không đoán được lúc này anh đang có tâm tình gì, mà cũng không muốn quan tâm.
"Vậy nếu. . . . . . nếu anh trở lại thành người, có phải. . . . . . có phải em sẽ nguyện ý. . . . . . ở cùng với anh. . . . . . còn có. . . . . . đứa bé. . . . . .hay không?" Giống như người chết đuối vớ phải hy vọng sống cuối cùng, Sở Du mong đợi nhìn Lương Ý, cảm xúc thấp thỏm. Dáng vẻ của anh thật giống như một đứa bé bị giành mất đồ chơi, vội vàng muốn đòi lại từ trong tay bố mẹ.
Lương Ý nhẹ nhàng cười một tiếng, ánh mắt mỉa mai, "Được, nếu như anh có thể biến lại thành người, tôi sẽ ở cùng với anh cả đời! Và cả đứa bé nữa!" Từ cánh môi tái nhợt thốt ra từng từ ma mị hệt như yêu nữ. Không hề ngoài ý muốn, Sở Du tin.
Đôi mắt đen nhánh mới vừa rồi còn ảm đạm mà lúc này lại phát ra những tia sáng chói mắt, tựa như ngôi sao lóe lên trên bầu trời


Snack's 1967