Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.

g, nhìn cô khuất phục như muốn phối hợp cùng mình, làm anh lần nào cũng không thể ngừng lại được, giống như cô vĩnh viễn không thể đủ được.
Dù biết rõ không phải thật lòng muốn hoan ái cùng mình, dù biết rõ cô có chết cũng nhẫn nhịn nhưng anh không để tâm, tất cả đều không để ý đến, chỉ cần cô ở bên cạnh mình là tốt rồi!
Nghe thấy tiếng chuông, điện thoại trên bàn bỗng nhiên rung lên. Trạc Thác cầm lên thấy một dãy số lạ làm tâm tư buồn bực của anh hạ xuống, chần chờ nhấc máy. Không biết đối phương nói gì đó, chỉ thấy gương mặt Trạc Thác lập tức tràn đầy phẫn nộ, còn có chút gì đó đố kỵ: “Làm sao cậu biết số tôi?”
………………………….
Sắc mặt anh càng lúc càng trầm xuống, anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Được! Tôi sẽ đến đúng giờ! Còn nữa, hi vọng đúng như cậu đã nói, có chuyện quan trọng muốn nói, nếu như để tôi phát hiện cậu đang lãng phí thời gian của tôi thì tôi sẽ không tha cho cậu đâu.”
Cất điện thoại, anh đến thẳng phòng thay đồ, chọn lấy một bộ âu phục màu đen, đến khi trong gương xuất hiện một mỹ nam toàn thân tràn ngập khí phách quý phát thì anh mới hài lòng xoay người rời khỏi.
Đi vào phòng ngủ, anh nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, đôi mắt lạnh thấu xương nhìn chằm chằm về bóng người đang nằm trên giường lớn thì đột nhiên ôn nhu trở lại, sau đó anh chậm rãi kéo cửa, đi qua phòng khách mà bước ra ngoài.
Vặn vẹo cơ thể, Tư Vũ nghiêng người nghe thấy tiếng đóng cửa rất nhỏ thì chậm rãi mở mắt to, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào vách tường bóng loáng trắng noãn. Một hồi sau, cô đứng dậy bước khỏi giường, lặng lẽ đến thư phòng, thấy bên trong không có một bóng người, sau đó cô đi khắp nơi tìm anh, cuối cùng cô quay lại thư phòng lấy giấy bút ra cúi đầu không biết viết cái gì đó.
Khoảng nửa giờ sau, hai phong thư được chuẩn bị xong, lúc này nước mắt cô đã lăn dài.
Trở lại phòng khách, đặt hai phong thư ở nơi bắt mắt nhất – trên chiếc bàn trà màu xanh nhạt, cô đưa tay lên lau khô hai hàng lệ rồi đi vào phòng thay đồ. Không lâu sau cửa phòng thay đồ được mở ra, Tư Vũ đang mặc một chiếc váy dài màu trắng, trên mặt chỉ có một chút son mà đôi môi đã trở nên đỏ tươi. Sự tiếc nuối dần nguôi đi, cô không hề lưu luyến rời khỏi cửa.
Trong quán café yên lặng, Trạc Thác đến trước mặt một chàng trai mặc đồ tây màu trắng thì ngừng lại, nhàn nhạt nói: “Cậu tìm tôi có chuyện gì?”
Tư Đồ Thụy nhìn chàng trai trước mắt với tuấn mỹ tuyệt luân, toàn thân tràn ngập khí chất lãnh mị, trong lòng không ngừng hâm mộ cùng đố kỵ: “Ngồi xuống trước đã. Uống gì không?”
“Tôi tới đây không phải để uống trà nói chuyện phiếm với cậu. Vừa rồi trong điện thoại cậu có đề cập đến chuyện gì, nói nhanh đi.” Gương mặt Trạc Thác vẫn tràn đầy lãnh khốc, tuy nơi này là câu lạc bộ tư nhân nhưng anh vẫn dùng kính râm để che đi nửa khuôn mặt bởi hôm nay anh không muốn bất cứ ai truy đuổi, anh thầm nghĩ đến đây có thể nghe được từ chính miệng người đàn ông kia chuyện của cô ấy.
Lúc này, một nhân viên phục vụ đi tới “Thưa ông, xin hỏi ông muốn uống chút gì không?”
“Một ly nước lọc!” Anh cúi đầu xuống, khuôn mặc không mang bất kỳ biểu lộ gì.
Khi nhân viên đi rồi, Trạc Thác mới tiếp tục nhìn chằm chằm vào Tư Đồ Thụy, mất kiên nhẫn nói: “Thời gian của tôi rất quý, có chuyện gì mau nói đi.”
Thái độ của anh làm cho Tư Đồ Thụy cảm thấy rất khó chịu, nếu như không vì Tư Vũ thì anh đã không nhịn được nữa rồi. Kìm nén buồn bữ trong lòng, anh lúng túng nói: “Trạc Thác, tôi đã hiểu tại sao điện thoại của Tư Vũ luôn trong tình trạng tắt máy rồi.”
“Cô ấy tắt máy thì có liên quan gì đến cậu? Không muốn nghe điện thoại của cậu thì đương nhiên là phải tắt máy rồi.”
“Tuyệt đối không phải như vậy. Tư Vũ sẽ không vô duyên vô cớ cự tuyệt điện thoại của tôi như thế, cô ấy còn hứa với tôi sẽ cùng nhau sang Canada thăm bạn.”
Anh còn chưa dứt lời thì Trạc Thác đã trở nên tức giận, ánh mắt nóng như lửa hướng đến “Tư Đồ Thụy, cậu nghe rõ cho tôi, cô ấy là người phụ nữ của tôi, từ nay về sau đừng để tôi biết cậu vẫn còn nhìn cô ấy không thì đừng trách tôi không khách khí.”
Không đếm xỉa đến sự giận dữ của anh, Tư Đồ Thụy lo lắng hỏi: “Điện thoại của Tư Vũ không gọi được, cũng không online MSN, chẳng nhẽ….anh nhốt cô ấy?”
“Nếu như cậu hẹn tôi ra đây chỉ để nói chuyện này thì tôi nghĩ mình không cần phải lãng phí thời gian nữa!” Nói xong, Trạc Thác chuẩn bị đứng dậy rời đi.
“Chờ một lát!” Tư Đồ Thụy vội vàng gọi anh lại “Đừng đối xử như vậy với Tư Vũ được không? Nếu như anh không yêu cô ấy thì hãy thả cô ấy ra, có được không?”
“Thả cô ấy? Cậu đừng tưởng bở! Dù có phải hủy hoại cô ấy thì tôi cũng sẽ không để cho cậu có được cô ấy đâu!” Trên mặt Tư Đồ Thụy lộ rõ vẻ cầu khẩn làm anh cảm thấy khó chịu, vô cùng đáng giận!
“Anh!” Tư Đồ Thụy cũng phẫn nộ “Anh dựa vào cái gì mà đối xử với cô ấy như vậy? Anh cũng biết trước kia cô ấy ngây thơ, hạnh phúc ra sao, nhưng tất cả đều vì anh nên cô ấy mới biến thành như vậy; nếu như không phải do anh thì cô ấy vẫn là một thiên kim tiểu thư cao quý vô tư lự.”
“Hừ, không phải cậu rất yêu c


Disneyland 1972 Love the old s