XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.

mê muội, kích động nói: “Cô nương tỉnh rồi à? Hãy nằm nghỉ thêm chút nữa, để tôi đi mời thái y!” Nói xong, anh vội vàng đứng dậy đi thẳng ra phía cửa.
Nhìn bóng người dần tan biến ở ngoài cửa, Tư Vũ triệu hồi ánh mắt nhìn chằm chằm vào đỉnh màn màu lam, những hình ảnh trong quá khứ dần dần hiện về. Từ đỉnh Phi Hà nhảy xuống với mục đích là tự tử, nhưng cô không những không chết mà còn xuyên không về cổ đại.
Gương mặt lạnh lùng, giọng điệu bình thản không mang theo chút cảm tình nào, hơn nữa, cô thậm chí cả tên cũng đặc biệt như vậy. Chàng trai trẻ hít một hơi sâu, vẫn ôn hòa nói: “Ta là Tư Mã Tước, thái tử nước Nguyệt Ký, hôm qua phía sau núi của hoàng cung ta phát hiện nàng hôn mê bất tỉnh nên ta dẫn về phủ.”
Tư Vũ bừng tỉnh, lo lắng đến những lễ nghi thời cổ đại liền vội vàng đứng dậy, hạ mặt chạm đất, nhìn anh nhẹ nhàng cúi đầu: “Đa tạ thái tử điện hạ đã cứu mạng.!”
Tư Mã Tước lập tức nâng cô dậy “Vong Ưu cô nương không cần đa lễ, nếu không ngại thì từ nay về sau cô cứ gọi trực tiếp tên ta.” Không biết tại sao anh không hy vọng nàng phân biệt thân phận với mình.
“Vong Ưu không dám!” Ở cổ đại chú ý nhất là thân phận, tuy không hiểu vì sao anh lại đối xử với mình như thế nhưng cô không bao giờ muốn đụng chạm tới bất kỳ chàng trai nào nữa, cho dù là người cực kỳ ôn hòa.
Thấy cô cự tuyệt làm cho gương mặt Tư Mã Tước trở nên tối sầm lại, anh cố giả bộ bình tĩnh nói: “Đúng rồi, xin hỏi cô nương là người ở đâu, tại sao lại xuất hiện ở phía sau núi của hoàng cung?”
Tư Vũ thầm nghĩ một hồi, lúng túng nói: “Tôi…… Tôi không biết!”
Thấy cô đau khổ, Tư Mã Tước vô cùng kinh ngạc: “Chẳng lẽ cô nương không nhớ được những chuyện trước kia?”
Tư Vũ chậm rãi gật đầu, khuôn mặt đầy lo lắng và bàng hoàng: “Thực xin lỗi, tôi……Tôi không biết thân phận của tôi là gì, làm sao bây giờ?”
“Đừng nóng vội!” Trong lòng Tư Mã Tước dâng lên một tia thương tiếc “Có lẽ do hôm qua bị thương nên cô tạm thời bị mất đi ký ức trước kia, qua mấy ngày nữa sẽ khá hơn thôi. Mấy ngày này cô có thể xem hoàng cung như nhà mình.”
Thân là thái tử, không phải hắn rất mạnh sao? Tại sao một chút nghi ngờ mình cũng không có, ngược lại còn hoàn toàn tin tưởng mình như vậy? Tâm tình trở nên buồn bực âm thầm. Cũng được, trước tiên cứ giả ngốc mà ở lại đây, yên lặng theo dõi sự việc, kết quả xấu nhất là chết mà thôi. Dù sao chết đối với cô mà nói đã không còn đáng sợ nữa rồi!
Thấy thần sắc cô hoảng hốt, Tư Mã Tước cho rằng cô lại đang cố gắng nghĩ về quá khứ, an ủi cô nói: “Vong Ưu cô nương, đừng nên ép bản thân, hãy để mọi chuyện xảy ra theo tự nhiên, nếu không để ta lại mời thái y đến xem.”
Tư Vũ lấy lại tinh thần, cảm kích nhìn anh gật đầu.
Tư Mã Tước đang chuẩn bị gọi truyền thì Liễu công công đã nhanh hơn một bước, ông đi đến: “Khởi bẩm thái tử điện hạ, hoàng thượng tìm ngài!”
Mặt Tư Mã Tước hiện lên một tia khác thường, anh đảo mắt nhìn Tư Vũ: “Nàng cứ nghỉ ngơi thêm chút nữa đi, ta làm xong việc rồi sẽ gọi Đồi thái y tới khám bệnh cho nàng. Ta đã sắp xếp một vài cung nữ đợi bên ngoài, nếu như có việc gì cần thì hãy gọi họ.” Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nàng có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?”
“Không cần, tôi muốn tiếp tục nghỉ ngơi. Cám ơn thái tử điện hạ!” Tư Vũ lắc đầu, giọng điệu bình thản như nước.
Tư Mã Tước nhìn lại cô một lần nữa rồi cất bước đi.
Nhìn bóng lưng cao lớn nhanh chóng biến mất, Tư Vũ trở về giường nằm xuống, thần sắc có chút phức tạp, đăm chiêu.
Trong điện hoàng tử của hoàng cung Thịnh Trạc.
Trên mặt giường lớn màu vàng nhạt, một chàng trai trẻ tuổi tuấn mỹ tuyệt luân với hai mắt nhắm nghiền, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Vũ nhi…….Vũ nhi……” Lúc này, một người phụ nữ trung nhiên đi đến trước giường, ngồi cạnh chàng trai lớn tiếng gọi: “Thác nhi, tỉnh lại đi, Thác nhi!”
Chàng trai bỗng nhiên mở to mắt, ngồi dậy, nhìn khung cảnh quen thuộc, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở người phụ nữ trung niên, chần chờ nói: “Mẫu hậu?”
Đúng, đây là người phu nữ duy nhất của triều đại Thịnh Trạc – Âu Dương Nhược Vũ, bà chăm chú ôm chặt anh, vô cùng kích động: “Thác nhi, bảo bối của mẫu hậu, rốt cục con đã trở lại, rốt cục con cũng tỉnh.”
Trạc Thác rời khỏi lòng bà, hỏi: “Mẫu hậu, lần này không phải con nằm mơ chứ? Con thật sự đã trở lại rồi, trở lại triều đại Thịnh Trạc rồi?”
Âu Dương Nhược Vũ mừng rỡ gật nhẹ đầu, vừa xoa mái tóc đen kiên cường, vừa khẳng định: “Ừ, không phải nằm mơ đâu. Chiều qua, Tiểu Toàn Tử ở ngự hoa viên phát hiện thấy con.” Nói rồi bà lại nghĩ lại đến ngày hôm qua.
Lúc ấy, bà đang chợp mắt ở đại điện cung Càn Thanh, vừa hay đang nghĩ tới đứa con đã mất tích bấy lâu thì Tiểu Toàn Tử đột nhiên vội vàng chạy tới báo cáo: “Khởi bẩm nương nương, nô tài…..Nô tài vừa chứng kiến…..chứng kiến một nam nhân mặc dị phục xuất hiện ở ngự hoa viên, hình như là……hoàng tử, nhưng hình như lại không phải.”
Bà lập tức mở to mắt, kích động nhìn Tiểu Toàn Tử “Chuyện gì mà không phải, Tiểu Toàn Tử, ngươi nói rõ ràng cho ta nghe xem nào.”
“Người kia giống hoà