pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.

ng tử của chúng ta như đúc, à không, giống hệt như làm trò hề, nhưng y phục trên người lại cực kỳ kỳ quái, hơn nữa mái tóc ngắn đến cổ quái.”
Nhược Vũ nghe xong càng khẳng định đó là Trạc Thác, bà nhanh chóng chạy đến ngự hoa viên thấy người đang nằm trên mặt đất hôn mê bất tỉnh thì mừng như điên. Đứa con mất tích suốt sáu năm trời của mình, cuối cùng cũng đã được gặp lại rồi.
“Mẫu hậu….Mẫu hậu……” Từng đợt tiếng gọi dồn dập khiến Nhược Vũ trở lại với hiện tại, trong lòng vẫn vui mừng như nước cuộn trào, bà nghi ngờ nhìn anh: “Thác nhi, có phải không thoải mái ở đâu không? Để mẫu hậu tuyên gọi Lý thái y tới kiểm tra lần nữa cho con.”
“Con không sao.” Trạc Thác ngăn cản “Mẫu hậu, ngoài con ra người còn phát hiện ai khác nữa không?” Anh rất muốn biết Tư Vũ có phải cùng mình trở về đây không.
Nhược Vũ kinh ngạc, lắc đầu “Không có, lúc ấy chỉ có mình con xuất hiện ở ngự hoa viên. Thác nhi, chẳng lẽ có người cùng về với con à? Là ai vậy?”
Trạc Thác nghe xong như bị thiên lôi đánh trúng, do anh đến muộn một bước hay do ông trời muốn trừng phạt anh, Vũ nhi đã chạy đi đâu rồi? Bây giờ phải làm sao? Anh không thể mất cô được, không thể không có cô được.
“Thác nhi, con không sao chứ?” Thấy thần sắc anh kích động, khốn khổ, Nhược Vũ lo sợ.
“Không sao, mẫu hậu, con hơi mệt, muốn ngủ thêm chút nữa.”
Kìm nén nghi ngờ trong lòng, Nhược Vũ khẽ gật đầu “Vậy con nghỉ ngơi đi, nếu như có gì không ổn nhất định phải nói cho ta biết.” Nghĩ lại vẫn thấy không yên lòng, bà lại nói tiếp: “Thác nhi, hay để cho Lý thái y kiểm tra lại thêm chút nữa nhé.”
“Mẫu hậu, thật sự không cần đâu, con không sao mà, chỉ cần ngủ một giấc là ổn.” Trạc Thác nói xong rồi trực tiếp nằm xuống xoay mặt đi.
Những nghi ngờ trong lòng Nhược Vũ càng lúc càng lớn, từ trước đến giờ đứa nhỏ này chưa bao giờ cư xử như vậy, nhưng nó lại không chịu nói ra, mình thì không dám quản đến nên quyết định trước hết là để cho nó yên lặng một chút, chờ tâm tình nó hồi phục thì sẽ hỏi chuyện đã xảy ra trong sáu năm nay. “Mẫu hậu ra ngoài trước, con cố nghỉ ngơi cho tốt đi, đến giờ ăn trưa mẫu hậu sẽ quay lại thăm con.” Nhìn người trên giường không phản ứng gì, bà thở dài một tiếng, phất tay ra hiệu cho cung nữ bên người ra ngoài.
Nghe được tiếng đóng cửa nhẹ nhàng, rồi tiếng bước chân chậm rãi đi xa, Trạc Thác mới trở mình, ngửa mặt nhìn tấm màn màu vàng nhạt miên man suy tư.
Lúc đó anh và Vũ nhi cùng nhảy xuống một nơi, vì bị mất khinh công và vấn đề về trọng lượng nên anh rơi còn nhanh hơn so với cô, rồi lại phát hiện khoảng cách của hai người càng lúc càng xa, khi đến mặt đất thì xương mù dày đặc, và cuối cùng là không thể nhìn thấy bóng dáng Tư Vũ đâu mà anh cũng dần dần mất đi tri giác.
Nhưng tại sao Vũ nhi lại không xuất hiện cùng lúc với mình? Cô ấy đã đến nơi nào? Chẳng lẽ khi rơi xuống sơn cốc đã chết? Không được, Vũ nhi, anh không cho em chết, anh còn chưa giải thích với em, còn chưa chuộc tội, không cho phép em rời khỏi anh. Nghĩ đến những khả năng này, những tiếng hò hét không ngừng dữ dội trong lòng anh bỗng nhiên xuất hiện.
Cuối cùng cũng đã biết hết mọi chuyện, nhớ lại mình từng lạnh lùng, tàn khốc đối với cô ấy, anh mới phát hiện tâm tính lương thiện của mình trở nên đau nhức. Nhớ đến những lần tàn nhẫn chồng chất của mình đối với cô ấy, anh hận không thể giết chết chính mình; nói như vậy, đứa trẻ cũng chính do mình bóp chết. Trời ơi! Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì? Tại sao lại đắc tội như vậy, khó trách ông trời muốn trừng phạt anh, muốn làm cho anh và cô ly biệt.
“Ông trời ơi, tôi biết tôi sai rồi, xin người đừng cướp đi Vũ nhi, xin người hãy cho tôi một cơ hội được chuộc tội để bù đắp cho cô ấy. Người muốn tôi làm gì cũng được!” Nhìn xuyên qua tấm màn màu vàng nhìn về phía nóc nhà tráng lệ, anh lớn tiếng cầu xin.
“Hoàng tử điện hạ!” Đột nhiên cửa phòng được mở ra, một đám nữ nhân xông tới, chạy đến trước giường.
Trạc Thác kinh hãi xoay người ngồi xuống, sợ hãi nhìn các cô gái, hét lớn: “Các người là ai? Tại sao lại dám xông vào tẩm cung của Hoàng tử?”
“Hoàng tử điện hạ, nô tì là Như Doãn!” Một cô gái với hai mắt xưng vì tỏ vẻ cầu xin.
“Hoàng tử điện hạ, nô tì là Hoàn Nhi!” Cô gái với dáng người mập mạp cũng gấp gáp lên tiếng.
“Hoàng tử điện hạ, nô tì Yến Nhi!” Người này còn khủng khiếp hơn, gầy như que củi.
“Hoàng tử điện hạ,……………” Kế tiếp, tất cả mọi người không kém phần tranh nhau giới thiệu bản thân.
Nội tâm sợ hãi của Trạc Thác nhanh chóng hồi phục, trời ạ, tại sao các cô ấy vẫn còn ở lại trong điện. Còn nữa, anh đã từng có “Tứ đại mỹ thiếp”, mỗi người đều đã thay đổi hình dạng. Đã từng xinh đẹp như hoa như ngọc, nhưng nay lại như những cái xác chết trôi, anh đã từng khích lệ vì nhân gian có nhiều báu vật nhưng nay trở nên vô cùng khủng khiếp. Lý Phi Yến – là một thân hình quyến rũ mà anh từng sủng ái, nay lại như thây cá khô; Triệu Lạc Nhi – từng có giọng nói thánh thót như chim hoàng oanh, nay cuống họng lại khàn khàn như cá cơm năm mươi tuổi.
Nhìn những cô gái xấu xí này đến sà