Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.
nhau, anh cảm giác mình sẽ không ở lại cổ đại quá lâu, mục đích hiện tại của anh là tìm được Vũ nhi. Nhưng thân phận thái tử dường như có thể cho anh thêm nhiều quyền lực, đối với việc tìm kiếm Vũ nhi sẽ có ích hơn rất nhiều cho nên anh rất vui vẻ tiếp nhận.
Cuối cùng, sau khi nhận được hàng ngàn lời chúc phúc của Nhược Vũ, Trạc Thạc, hoàng đệ và mọi người, Trạc Thác bái biệt họ và bắt đầu hành trình đến nước Nguyệt Ký. Phần lớn các hoàng đệ cho rằng lần này anh đến nước Nguyệt Ký là để học tập nước bạn, chỉ có Nhược Vũ và Trạc Thạc biết mục đích chính là gì.
Nước Nguyệt Ký tiếp giáp với phía Bắc của Thịnh Trạc hoàng triều, trải qua ba ngày ba đêm đi đường cuối cùng đến sáng ngày thứ tư anh đã đến thủ đô nước Nguyệt Ký – thành Ký Đều.
Ký Đều và Thịnh Trạc được bố trí không khác nhau là mấy, tuy không hưng thịnh bằng nhưng lại cực kì phồn hoa. Dù sao thì so về tổng thể mà nói thì Thịnh Trạc hoàng triều cường thịnh hơn nước Nguyệt Ký.
Trên đường đi, vì tướng mạo và khí chất quý tộc, thêm vào đó là mái tóc ngắn nên Trạc Thác khiến không ít người chú ý, may mắn Ký Đều là đô thành nên dân trí cao, có quan hệ kinh thương nên trang phục kỳ lạ cũng xuất hiện không ít, không lâu sau, những người kia cũng không để ý đến anh nữa.
“Chủ nhân, ngài vừa đến, trên đường đi ngày đêm nhất định vất vả lắm rồi, hay về lãnh sự quán nghỉ ngơi trước đi.” Hộ vệ bên cạnh anh khẽ nhắc nhở.
“Không cần.” Trạc Thác cự tuyệt, cuối cùng cũng tới đây, anh hận không thể lập tức gặp được cô.
Noãn Ngọc vừa nhận lại dây cương vừa thấp giọng phàn nàn: “Căn bản ta không phải cưỡi ngựa trên đường mà là do nó tự chạy đến, tất cả do Trương công công, trước đó không kiểm tra mà đã giao con ngựa ghê gớm này cho ta.”
Tiếng nói của cô tuy nhỏ nhưng Trạc Thác lại nghe được, anh lập tức dừng bước, xoay người lại đối diện với cô, chần chờ hỏi: “Cô nương là người trong hoàng cung?”
Noãn Ngọc giật mình một chút rồi gật đầu.
Trong nội tâm Trạc Thác mừng thầm, gấp giọng hỏi: “Chẳng lẽ cô nương là công chúa của nước Nguyệt Ký?”
“Làm sao huynh biết?” Không biết tại sao nhìn tuấn nhan này, Noãn Ngọc lại trở nên hoảng loạn.
Thấy cô phản ứng như vậy, Trạc Thác vừa thấy liền hiểu ngay, anh nhìn cô cười tà mị (có lẽ Trạc Thác định dùng mỹ nam kế? Hắc hắc), ôn nhu nói: “Cô nương ưu nhã khí chất cao quý, thêm vào đó là dung nhanh xinh đẹp như thế, nhìn qua là biết nhân trung long phượng.”
Được anh tán thưởng, khuôn mặt Noãn Ngọc ửng hồng, thẹn thùng nói: “Công tử quá khen! Xin hỏi….. xưng hô với công tử như thế nào?”
Trạc Thác ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Ta là thái tử của Thịnh Trạc hoàng triều.”
Người hộ vệ bên cạnh đột nhiên kinh khiếu: “Chủ nhân!”
Trạc Thác phất tay ý bảo hắn đừng hoảng, sau đó lại tiếp tục nói với Noãn Ngọc: “Nghe nói quý quốc có một Hiền Thái phó tài hoa xuất chúng, được cô ấy giúp đỡ nên thái tử Tư Mã Tước đã lập nên đội phòng cháy uy danh gần xa.”
Noãn Ngọc sớm đã đoán ra anh phi phú tức quý nhưng không ngờ anh lại là thái tử của Thịnh Trạc hoàng triều, điều này làm cô càng thêm kích động và hưng phấn nên anh hỏi gì cô đều thật thà trả lời: “Đúng vậy, Vong Ưu tỷ tỷ thật sự rất có tài, được tỷ ấy giúp đỡ nên thái tử ca ca càng thêm lợi hại.”
Thấy sự tình chậm rãi đi đúng hướng mình nghĩ, Trạc Thác giả bộ như không đếm xỉa tới xung quanh, nói: “Trạc mỗ muốn tìm một quán trà, chúng ta từ từ tâm tình.”
“Tất cả đều nghe theo người!” Noãn Ngọc công chúa sớm đã cao hứng không phân biệt được phương hướng nữa.
Được hộ vệ tiến cử, họ di đến một phòng trà cao nhã yên lặng, hơn nữa còn là sương phòng.
“Noãn Ngọc công chúa, xin hỏi Hiền Thái Phó của quý quốc là nhân sĩ phương nào, Vong Ưu là tên thật của cô ấy sao? Còn nữa, lai lịch của cô ấy như thế nào?” Trạc Thác ngồi xuống, không chờ được mà buột miệng hỏi.
Trong lòng Noãn Ngọc có chút không vui nhưng nhìn ánh mắt thâm thúy mê người kia liền tự động trả lời: “Một tháng trước đột nhiên Hiền Thái Phó xuất hiện trong cung điện của thái tử ca ca, chúng tôi đều không biết rõ lai lịch thật của tỷ ấy, vì tỷ ấy nói không nhớ rõ chuyện trước kia.”
Trạc Thác nghe được như sét đánh ngang tai. Không! Cô ấy có quên chuyện trước kia nhưng không thể quên chính mình.
“Thái tử điện hạ, ngài không sao chứ?” Thấy anh đột nhiên khác lạ, Noãn Ngọc trở nên bối rối.
Anh hộ vệ đứng bên cạnh cũng bất an: “Chủ nhân!”
“Không sao!” Trạc Thác khôi phục lại thần sắc: “Công chúa, xin hỏi nàng có biết gì về Hiền Thái Phó không?”
“Tỷ ấy lúc nào cũng ở trong điện của thái tử ca ca, ta cũng thường xuyên đến chơi nhưng mỗi lần gặp tỷ ấy đều rất ít nói, toàn nhìn lên trời xanh mà ngẩn người. Đúng rồi, tỷ ấy rất thích vẽ tranh, hơn nữa mỗi lần vẽ đều vẽ những đứa trẻ, có khi vẽ một đứa, khi lại vẽ ba đứa, những đứa trẻ đó ngũ quan đều rất giống nhau.” Đột nhiên Noãn Ngọc bực mình nhìn về phía anh: “Thái tử điện hạ, chẳng lẽ ngài quen Vong Ưu tỷ tỷ?”
Vẽ tranh! Vậy chắc chắn đó là Vũ nhi. Tr