Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.
ạc Thác cố gắng sự kích động trong lòng: “À, không, ta nghe nói nàng ấy thân là nữ nhi lại có tài như thế nên cảm thấy rất hứng thú, rất muốn gặp nàng ấy một lần.”
“A! Nhưng hôm nay tỷ ấy không có ở trong cung, sáng sớm đã đi cùng thái tử ca ca đi tuần tra dân gian rồi.”
“Ha ha, không sao, rồi sẽ có lúc được diện kiến, dù sao ta cũng sẽ ở đây một thời gian. Đa tạ công chúa, có thể quen được công chúa là niềm vinh hạnh của Trạc mỗ.”
Khuôn mặt Noãn Ngọc nhanh chóng đỏ lựng, cô còn muốn tiếng tục nói chuyện nhưng Trạc Thác tỏ vẻ áy náy muốn cáo từ: “Thật xin lỗi, Trạc mỗ còn có việc gấp, xin cáo từ, sau này còn gặp lại.”
“Chờ một chút!” Công chúa Noãn Ngọc cuống quít gọi anh lại “Xin hỏi chúng ta…… Lần sau chúng ta vẫn có thể gặp lại sao?”
“Chỉ cần công chúa muốn thì đương nhiên là có thể.” Trạc Thác ý vị thâm trường nhìn cô cười.
“…… Sau này còn gặp lại!” Noãn Ngọc nhìn anh thẹn thùng, khi bóng dáng cao to dần biến mất mới thu hồi ánh mắt, cả người tâm loạn như ma.
“Vũ nhi, không đi, không rời khỏi ta, không……” Trạc Thác đột nhiên xoay người ngồi dậy, nhìn hoàn cảnh xung quanh một chút rồi anh mới phát hiện vừa rồi chỉ là mình nằm mơ. Trong mơ anh tìm được Vũ nhi, nhưng cô không nhận ra anh, hơn nữa lại còn vô cùng chán ghét anh.
Vẫn còn chưa hoàn hồn, anh dùng ống tay áo lau đi mồ hôi trên trán, anh từ từ bước khỏi giường, chầm chậm đi ra bên ngoài. Hộ vệ vừa về đã nhìn thấy anh liền hỏi: “Tần hộ vệ, hai ngày nay có thấy Noãn Ngọc công chúa không?”
Đầu tiên Tần hộ vệ hành lễ với anh, sau đó cung kính nói: “Bẩm điện hạ, hai ngày nay công chúa Noãn Ngọc đều đi qua quán trà rồi sau đó lại vào thành đi dạo khắp nơi, đến khi hoàng hôn buông xuống rồi mới quay về.”
Trạc Thác suy nghĩ điều gì đó rồi gật đầu, một lát sau anh mới nói: “Chuẩn bị đi, mai theo bản thái tử tiến cung bái kiến hoàng đế nước Nguyệt Ký.”
“Điện hạ, việc này….chỉ sợ không ổn!”
“KHông sao. Cứ theo lời bản thái tử mà làm, bản thái tử biết đúng mực.”
Tại hoàng cung nước Nguyệt Ký.
Trong đại điện được trang hoàng hoa lệ, một chàng trai sắc mặt vội vàng. Đi qua đi lại tản bộ. Ngũ quan thỉnh thoảng hiện lên vẻ âm trầm hung ác.
“Thuần nhi, tại sao lại rảnh rỗi đến thăm mẫu phi vậy?” Nghe được tiếng nói ôn nhu, một người phụ nữ trung niên bước từ bên trong ra, ước chừng khoảng bốn mươi tuổi, ngũ quan diễm lệ không hề có chút lão hóa nào; tâm trạng thư thái, không ai nghĩ rằng mới sinh em bé. Bà – chính là Hoa Phi của nước Nguyệt Ký, phi tử được hoàng đến Tư Mã Phi sủng ái nhất, mẹ ruột của đại hoàng tử Tư Mã Thuần.
“Mẫu phi, đại sự không ổn rồi. Phụ hoàng vừa mới gặp thái tử của Thịnh Trạc hoàng triều.” Tư Mã Thuần vừa thấy bà thì như biển rộng bắt được miếng ván gỗ.
Hoa Phi kinh ngạc một chút, sau đó bình tĩnh nói: “Thịnh Trạc hoàng triều và ta có quan hệ giao hảo tốt, hoàng thượng gặp thái tử thì có gì mà không tốt, Thuần nhi đừng bối rối như thế.”
“Vấn đề là nha đầu Noãn Ngọc kia kìa. Nha đầu đó như có quen biết trước với thái tử của Thịnh Trạc hoàng triều, hơn nữa còn rất quen thuộc.”
“Hả?” Khuôn mặt Hoa Phi trở nên biến sắc “Vốn tưởng rằng trừ được mối họa Tư Mã Tước, ai ngờ nửa đường lại xuất hiện một người tên là Vong Ưu; hôm nay bên cạnh nha đầu Noãn Ngọc chết tiệt kia lại xuất hiện một số nhân vật như vậy. Chẳng lẽ…Chẳng lẽ họ đã bắt đầu phản kích rồi?”
Tư Mã Thuần gật đầu: “Có khả năng thế. Cho nên, mẫu phi, chúng ta nhất định phải nhanh chóng tìm biện pháp, nếu không mọi cố gắng trước kia sẽ giống như kiếm củi ba năm thiêu một giờ vậy.”
Khuôn mặt trắng nõn của Hoa Phi cũng dần hiện lên một tia ngoan độc “Đúng rồi, ngôi vị hoàng đến tương lai chỉ có Thuần nhi mới xứng đáng trèo lên đó ngồi, mẫu phi tuyệt đối không cho phép kẻ nào khinh nhờn!”
Sau đó hai người suy tư thương lượng.
Người của Thịnh Trạc hoàng triều trú tại lãnh sự quán của nước Nguyệt Ký.
Trạc Thác nặng nề tựa lên ghế, đôi lông mày nhíu lại. Đến đây đã nửa tháng, hoàng cung nước Nguyệt Ký cũng đã qua lại vài lần nhưng cũng không thấy bóng dáng Vũ nhi đâu. Anh từng mượn cơ hội hỏi dò Noãn Ngọc công chúa và hoàng đế nước Nguyệt Ký để tìm hiểu qua, nhưng bọn họ đều nói Tư Mã Tước lần này đi tuần không cố định, hơn nữa trừ phi gặp phải chuyện gì rất cấp bách nếu không sẽ viết thư trở về.
Việc này cũng không bỏ đi ý định quyết định đi tìm nàng, đất nước Nguyệt Ký rộng lớn như vậy thật không hiểu làm sao để có thể tìm được. Chẳng lẽ lại cứ như vậy mà chờ đợi?
Đột nhiên, hộ vệ vội vàng chạy đến trước mặt anh, cung kính nói: “Khởi bẩm điện hạ, đại sự không ổn rồi, hoàng đế nước Nguyệt Ký không biết nghe lời đồn từ đâu cho rằng lần này ngài đến nước Nguyệt Ký là có ý đồ làm loạn, họ đang vạch ra kế sách để đối phó ngài!”
“Cái gì?” Tuấn dung Trạc Thác kinh ngạc, đứng thẳng người lên: “Ngươi chắc chắn ư? Bản thái tử hai lần tiếp kiến hoàng đế nước Nguyệt Ký đều biểu hiện cực kỳ hữu hảo lễ phép, làm sao có thể đột nhiên lại như vậy, hơn nữa ông ta thoạt nhìn cũng không giống loại trăm phương ngàn kế, lòng dạ s