Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi
Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.
i quyết, thì làm sao có thể đưa ra ý kiến giải quyết giúp chuyện tình cảm cho người khác? Không sợ sẽ làm lỡ chuyện của người khác sao?
An Hạ Dao bỏ qua, không có ý trả lời.
Diệp Trí Viễn, An Hạ Dao: An Hạ, nghe nói từ trước đến nay cô chưa yêu bao giờ, vậy làm sao cô có thể giải quyết vấn đề tình cảm của người khác được?
An Hạ Dao tiếp tục bỏ qua, trả lời câu hỏi của độc giả khác.
Diệp Trí Viễn, An Hạ: An Hạ, đề nghị cô trả lời câu hỏi của tôi!
"Dao Dao, anh chàng Diệp Trí Viễn này xem ra quyết không chịu tha cho cậu đâu, cậu không trả lời à?" Thất Hề thấy vậy, không nén được lên tiếng.
An Hạ Dao tiếp tục bỏ qua.
Diệp Trí Viễn, An Hạ Dao: An Hạ, cô cố ý không trả lời câu hỏi của tôi à?
Muốn tôi nổi giận sao? Tôi sẽ post hình!!!
Lập tức post lên một bức ảnh, An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn năm mười bảy tuổi, đang cười một cách ngốc nghếch.
Cuối cùng An Hạ Dao không nén được phải trả lời Diệp Trí Viễn: Chào anh, thực ra, nhà văn chuyên mục tình cảm hoàn toàn không nhất thiết phải là một chuyên gia giỏi về tâm lý học. Những câu trả lời về mặt tình cảm mà chúng tôi đưa ra không hẳn rất chính xác, cũng không hẳn phù hợp với nguyên lý của tâm lý học. Tuy nhiên, những đề nghị ấy đều rất sát thực, có thể thu hút được sự đồng tình của độc giả, vì thế, tôi nghĩ, cuộc sống cá nhân và vấn đề riêng tư của tôi, không liên quan gì đến công việc của tôi.
Diệp Trí Viễn @ An Hạ: Xin hỏi, người yêu đầu của cô là ai?
An Hạ Dao @ Diệp Trí Viễn: Chuyện này không liên quan gì đến anh.
Diệp Trí Viễn @ An Hạ Dao: Hôm nay là buổi chuyện trò của cô, trao đổi cùng với độc giả, tôi rất tò mò nên mới hỏi vậy.
An Hạ Dao nghiến răng, @ Diệp Trí Viễn: Tôi không muốn trả lời.
Diệp Trí Viễn @ An Hạ Dao: An Hạ, tôi thích cô, tôi muốn theo đuổi cô, được không?
Mộc Mộc @ Diệp Trí Viễn @ An Hạ Dao: Anh thích An Hạ?
Đương Đương @ Diệp Trí Viễn @ An Hạ Dao: Có phải hai người quen nhau không?
Diệp Trí Viễn @ Mộc Mộc @ Đương Đương @ An Hạ: Tôi là người yêu đầu của An Hạ, Diệp Trí Viễn. Người đàn ông mà cô ấy yêu nhất.
@ An Hạ, @ Diệp Trí Viễn cứ thế tới tấp được chuyển đến, thế là cuộc trò chuyện giữa An Hạ Dao và độc giả lập tức những tin tức phỏng đoán của độc giả nhấn chìm.
An Hạ Dao chỉ thấy trước mắt hiện lên rất nhiều những dòng bị @, sau đó toàn là những tin tức suy đoán của độc giả, hỏi cô có phải Diệp Trí Viễn là mối tình đầu của cô thật không, hỏi Diệp Trí Viễn có đúng là đang theo đuổi An Hạ Dao thật không... Tóm lại, dùng một chữ "loạn" cũng chưa đủ để nói hết tình hình lúc đó.
Cuộc trò chuyện cuối cùng đã kết thúc sau hơn một tiếng đồng hồ tranh luận, bàn tán, tuy nhiên độc giả vẫn rất nhiệt tình với chủ đề này, liên tiếp @ An Hạ Dao và cả Diệp Trí Viễn nữa.
Thất Hề đóng máy lại, cười: "Dao Dao, xem ra, Diệp Trí Viễn muốn theo đuổi cậu thật rồi. Có thấy xao xuyến không?"
"Thôi đi, mình không gây chuyện được thì mình cũng vẫn tránh được." An Hạ Dao đóng máy với vẻ bất lực, trong lòng thấy vô cùng buồn bực.
Chiếc di động trên bàn đổ chuông, An Hạ Dao bước tới, đưa mắt nhìn thì thấy đó là một số máy lạ, lịch sự mở máy nói: "A lô, tôi nghe!"
"An Hạ Dao, là anh." Một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ truyền từ đầu bên kia đến, chia tay đã 10 năm, một khoảng thời gian dài như vậy nhưng cô vẫn không quên được giọng nói ấy.
"Xin lỗi, anh gọi nhầm số rồi." An Hạ Dao lập tức tắt máy, nhưng chưa kịp để nó xuống bàn thì chiếc di động lại liên tiếp đổ chuông: "Em, từ trên trời giáng xuống/ Rơi trên lưng ngựa anh/ Đôi mắt như giọt nước/ nụ cười làm tan chảy lòng anh/ Em, không quay đầu trở lại/ giang rộng đôi cánh mình..."
An Hạ Dao nhìn vào chiếc máy di động đổ chuông không ngừng, rồi lập tức tắt máy.
Nhưng Diệp Trí Viễn vẫn không bỏ cuộc, vẫn cứ gọi đến.
Mấy lần như vậy, Thất Hề không nén được, hỏi: "Dao Dao, điện thoại của ai thế."
"Nhân viên bán bảo hiểm." An Hạ Dao giận dữ tắt máy, cô định tắt máy hẳn, nhưng vì vừa mới kết thúc cuộc trò chuyện với độc giả, hơn nữa lại gặp "sự cố" bất ngờ, tạp chí nhất định sẽ gọi điện đến, vì thế cô không dám tắt máy.
Sau khi chiếc di động đổ chuông lần thứ N, An Hạ Dao không thể nén được nữa, đành mở máy: "Diệp Trí Viễn, rút cục anh định làm gì hả?"
"Anh định hẹn em đi ăn cơm." Diệp Trí Viễn nói thẳng vào vấn đề.
"Không rỗi!" An Hạ Dao trả lời càng thẳng thắn hơn.
"Khi nào thì rỗi?" Diệp Trí Viễn tưởng tượng ra vẻ mặt tức giận của An Hạ Dao, tiếp tục hỏi với vẻ kiên trì.
"Không có lúc nào rỗi!"
"Nếu em đã không có thời gian, thì anh nghĩ, anh sẽ giúp em tạo ra một chút thời gian rỗi rãi." Diệp Trí Viễn khẽ cười với vẻ tinh quái: "An Hạ Dao, đến lúc đó em đừng quên phải cảm ơn anh đấy."
An Hạ Dao nghe vậy, chợt thót tim, nghĩ đến việc phá quấy của Diệp Trí Viễn trong buổi trò chuyện hôm nay, vội nói với vẻ bất lực: "Diệp Trí Viễn, anh định làm gì?"
"Anh muốn làm gì thì đến lúc đó em sẽ biết." Diệp Trí Viễn cười, "Chẳng qua là anh chỉ muốn hẹn em đi ăn một bữa cơm, nhưng em bận như vậy, anh đành phải tự