Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1265 lượt.
rãi gắp thức ăn đưa lên miệng, nhai xong, nuốt rồi mới bình thản nói: "Là em ăn no uống đủ, còn anh vẫn chưa ăn xong."
"Vậy thì anh cứ ăn đi." An Hạ Dao nghiến răng, cầm cốc nước uống mấy ngụm, bụng thầm bảo mình: không thèm chấp với anh ta.
Nghĩ vậy, bất giác cô đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn, nhìn khuôn mặt điển trai của anh, nhìn điệu bộ ăn rất thanh nhã của anh, mọi cử chỉ của anh đều toát lên một vẻ mê hoặc, khiến trong lòng cô chợt dâng lên một nỗi xao xuyến, cô vội rời ánh mắt đi, cúi xuống nhìn đám bát đũa bừa bãi trước mặt.
Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao, ánh mắt nghĩ ngợi, "Ai bảo là chuyện của em không liên quan đến anh? Em là người yêu đầu của anh."
"Người yêu đầu?" An Hạ Dao cười gằn, châm biếm: "Diệp Trí Viễn, anh tưởng tôi là đồ ngốc à? Anh và Lộ Ngữ Nhụy mới là mối tình đầu của nhau, được không?"
Diệp Trí Viễn mím môi, im lặng một lúc, nhưng không giải thích gì.
"Được rồi, anh cũng đã ăn xong, chúng ta về thôi!" An Hạ Dao lạnh lùng đề nghị."
Diệp Trí Viễn bình thản nói: "An Hạ Dao, anh mời em ăn cơm, thực ra là có việc muốn nhờ em."
"Việc gì?" An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn vẻ cảnh giác.
"Thực ra, cũng không phải là việc gì to tát." Diệp Trí Viễn nói như không có chuyện gì: "Chỉ là muốn em giúp cho một việc nhỏ."
"Nói thẳng ra xem, việc gì mà là việc nhỏ!" An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ nghiêm chỉnh, nhưng không muốn bán mình chỉ vì một bữa ăn.
"Anh bị gia đình ép đi xem mặt, em phá rối giúp anh là được!" Trên khuôn mặt của Diệp Trí Viễn hiện ra nụ cười vô hại.
"Tôi giúp anh phá rối như thế nào?" An Hạ Dao đưa mắt liếc nhìn Diệp Trí Viễn, hỏi với vẻ bình thản.
"Rất đơn giản, em giả làm bạn gái của anh, cùng anh xem mặt là được."
"Nói sao mà nhẹ nhõm thế!" An Hạ Dao lạnh lùng hừ một tiếng, "Nếu đơn giản như vậy, hẳn những người muốn giúp anh có cả một đống, việc gì phải lôi tôi vào?" Muốn từ chối đối tượng xem mặt đầu tiên có cả trăm ngàn cách, An Hạ Dao không tin Diệp Trí Viễn không làm nổi chuyện này mà phải mở miệng nhờ đến cô!
"Này, em đừng có thông minh như thế chứ!" Diệp Trí Viễn cười hì hì, "Em biết đấy, đàn ông phần nhiều không thích những phụ nữ quá thông minh. Em thông minh như vậy, sẽ tạo áp lực cho anh đấy!"
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn tinh quái, không ngại ngẩn trừng mắt, nói: "Không muốn nói thật thì tôi sẽ không giúp đâu, tôi đi đây!" Nói rồi, An Hạ Dao đứng dậy chuẩn bị đi thật.
"Nói thật với em vậy, cô gái này rất khó thoát ra." Diệp Trí Viễn kéo An Hạ Dao, hít một hơi sâu: "Hôm xem mặt, thật ra anh đã từ chối rồi, nhưng cô ta không chịu thôi, mà cứ bám riết lấy anh, không còn cách nào khác, anh đành phải nói là đã có bạn gái thanh mai trúc mã 10 năm nay rồi!" An Hạ Dao không nói gì, mà lạnh lùng đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn, nghe anh nói tiếp, "Để làm cho cô ta thêm tin, anh đã đưa ảnh của em ra, nên cô ta nhất định đòi gặp mặt..."
"Diệp Trí Viễn, xem ra anh đã tính toán xong cả rồi." An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn, nói với vẻ bình thản.
"Cũng không thể gọi là tính toán." Diệp Trí Viễn vội giải thích: "Chẳng qua là tình cờ, muốn em giúp cho mà thôi."
"Nếu tôi từ chối thì sao?"
"Bây giờ cô ta đang trên đường đến đây rồi." Diệp Trí Viễn cầu xin với vẻ mặt đáng thương: "An Hạ Dao, xin em, giúp anh một lần thôi, được không? Anh thực sự là không còn cách nào khác, anh thực sự sợ cô gái đó..."
Mặc dù, An Hạ Dao biết rằng vẻ đáng thương đó phần nhiều là do Diệp Trí Viễn tạo ra, để giành sự thông cảm của cô, nhưng cô vẫn phải đành gật đầu: "Thôi được, anh đừng cố làm như vậy nữa, tôi giúp anh là được chứ gì." An Hạ Dao nói xong, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ mặt nghiêm túc: "Có điều, chỉ một lần này thôi đấy! Sẽ không có lần thứ hai đâu!"
Diệp Trí Viễn lập tức nở nụ cười tươi rói, "Em gái nạm răng, anh biết mà, em vẫn đối xử tốt với anh như vậy!"
An Hạ Dao ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào Diệp Trí Viễn, "Anh đừng có tưởng bở, chẳng qua là tôi không muốn một cô gái tử tế bị anh làm hại mà thôi. Còn nữa, tôi không muốn nhắc lại lần thứ ba, tên tôi là An Hạ Dao, chứ không phải là Em gái bịt muội!"
"An Hạ Dao, thì An Hạ Dao vậy." Diệp Trí Viễn lẩm bẩm một câu: "Thực ra, gọi là Em gái nạm răng thân mật hơn nhiều!"
Nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của An Hạ Dao, anh đành bỏ dở câu nói sau một cách biết điều.
Diệp Trí Viễn đưa An Hạ Dao sang một chỗ khác, tới ngồi trong quầy cà phê của nhà hàng, chờ cô gái xinh đẹp kia đến.
Một lát sau, một cô gái cao ráo, ăn mặc rất thời trang, trang điểm rất xinh đẹp, đi một đôi giày cao gót thướt tha bước đến trước mặt Diệp Trí Viễn, nhìn An Hạ Dao với cái nhìn khinh bỉ, nói với Diệp Trí Viễn: "Đây là bạn gái của anh?"
"Đúng thế, bạn gái của tôi, An Hạ Dao." Diệp Trí Viễn đứng dậy giới thiệu, rồi quay sang nói với An Hạ Dao: "Đây là Dương Lộ Lộ."
An Hạ Dao ngượng ngùng, mỉm cười với Dương Lộ Lộ, nhìn khuôn mặt xinh đẹp như đóa hoa với đôi lông mày lá liễu, trong lòng không khỏi thầm coi thường Diệp Trí Viễn vì không có con mắt nhìn, một cô gái xinh đẹp và hiếm có như vậy. Còn cô g