Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1251 lượt.
ình trong tim không nguội lạnh/ dường như hễ nhắm đôi mắt lại/ khuôn mặt thân quen kia lại hiện về..."
Đoạn hòa khúc: "Nỗi nhớ màu xanh/ bỗng biến thành mùa hè đầy nắng/ hơi ấm của không gian sẽ không còn xa lắm/ mùa đông dường như cũng không còn lưu luyến/ nỗi nhớ màu xanh/ xua tay nói với tôi một câu rằng/ bốn mùa không thay đổi/ nhưng thời gian của một mùa lại đã trở về/ mùa hè bị gió thổi qua năm ấy..."
Giọng của Cố Xuyên trầm và mềm mại, giọng của Thất Hề ngọt ngào và mượt mà, quyện vào nhau rất hợp.
An Hạ Dao rất không tự nhiên, dịch người sang một bên, nhưng Diệp Trí Viễn lại ngồi sán lại. Đến khi Thất Hề và Cố Xuyên hát xong thì An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn đã dịch hết một lần từ đầu này sang đầu kia của chiếc ghế trong phòng.
"Hai người..." Cố Xuyên tròn mắt, Thất Hề bước tới ngồi xuống bên cạnh An Hạ Dao, "Hai người có muốn hát một bài không?"
"Không!" An Hạ Dao từ chối thẳng thừng.
"Được thôi! Diệp Trí Viễn gật đầu đầy vẻ phấn chấn.
Thất Hề và Cố Xuyên nhìn nhau, Cố Xuyên đề nghị: "Hay là" chúng ta cùng uống một chén đi?"
Thất Hề hưởng ứng, gật đầu, rồi lập tức rót cho mỗi người một chén đầy.
An Hạ Dao cầm ly rượu với vẻ máy móc, cạn chén với Thất Hề, Cô Xuyên và cả Diệp Trí Viễn nữa, sau đó uống cạn một hơi.
"Ôi, thế mà không biết, An Hạ Dao, tửu lượng của cô được đấy chứ? Nào, cạn một chén nữa vì sự trùng phùng giữa chúng ta." Diệp Trí Viễn rót thêm rượu vào chén cho An Hạ Dao với vẻ lấy lòng, sau đó rót thêm vào chén của mình, nâng chén lên, khóe môi nở nụ cười vui vẻ.
An Hạ Dao nhìn Cố Xuyên và Thất Hề, hai người đó đúng là rất đẹp đôi, không thể để vì chuyện giữa mình và Diệp Trí Viễn mà làm cho họ khó xử, nên bất giác cũng mỉm cười giả tạo, nâng ly rượu lên, chạm chén với Diệp Trí Viễn, tiếp đó ngửa cổ, nhanh chóng uống cạn.
Diệp Trí Viễn chau mày lại, uống hết ly rượu đầy.
"Thôi nhé, hai người đừng chỉ có uống rượu không, ai thích hát thì cứ hát, ai thích chơi cứ việc chơi." Thất Hề lặng lẽ giành lấy ly rượu trong tay An Hạ Dao, cười tủm tỉm, nói. Còn Cố Xuyên thì vội đưa Mic cho Diệp Trí Viễn, và ngồi bên cạnh Thất Hề.
Diệp Trí Viễn chọn bài, hắng giọng rồi bắt đầu hát, đó là bài "Lần đầu tiên" của Quang Lương: "Khi em nhìn tôi/ tôi không nói nhưng em đã nhìn thấu suốt/ là anh không biết được/ có đáp ứng phù hợp/ với tiêu chuẩn của em/ hay anh đã nghĩ nhiều/ hay là em cố tránh/ nếu em thực lòng lựa chọn/ anh sẽ can đảm đón nhận/ để cho ánh mắt kia/ bất giác sẽ bùng lên ánh sáng/ ôi, lần đầu tiên/ khi nói yêu em, trái tim sao run rẩy/ hơi thở cũng khó kìm..."
An Hạ Dao chơi súc sắc với Thất Hề trong trạng thái lơ đễnh, Cố Xuyên cùng hát với Trí Viễn bài "Mượn ông trời thêm năm trăm năm", giọng của hai người hòa vào nhau vừa trầm âm, dịu dàng và đầy sức hút.
Khi tàn cuộc, Diệp Trí Viễn nói: "Cố Xuyên, cậu đưa Thất Hề về đi, mình sẽ đưa An Hạ Dao về."
"Không cần." Hạ Dao lên tiếng từ chối không chút đắn đo, Thất Hề và Cố Xuyên đưa mắt nhìn nhau.
"An Hạ Dao, cô nói lại một lần thử xem." Giọng của Diệp Trí Viễn trầm hẳn xuống, kéo ngay tay An Hạ Dao đi nhanh về phía bãi xe.
An Hạ Dao cũng không muốn cãi nhau với Diệp Trí Viễn trước mặt Thất Hề và Cố
Xuyên, vì thế đành mặc cho anh kéo lên xe với vẻ không cam tâm tình nguyện.
Hạ Dao sầm mặt, tỏ ra bất mãn trước những hành động của Diệp Trí Viễn, giận dữ nói: "Diệp Trí Viễn, rút cục là anh muốn làm gì nữa?"
Trí Viễn cho máy nổ, chau mày, lạnh nhạt nói: "An Hạ Dao, chúng ta có thể bình tĩnh mà nói chuyện với nhau được không?"
"Tôi thì có chuyện gì để nói với anh?" An Hạ Dao không ngước mắt lên, mặt quay ra ngoài cửa xe.
"Còn anh thì, trước kia, bây giờ và sau này chuyện gì cũng có thể nói với em." Diệp Trí Viễn nhướn đôi lông mày lưỡi mác.
"Nhưng tôi thì chẳng có gì để nói với anh." Giọng của An Hạ Dao vẫn lạnh lùng.
Trí Viễn đạp mạnh phanh xe, đặt tay lên vô lăng, chau mày, nhìn An Hạ Dao với vẻ không vui: "Em cắm sừng cho anh, bỏ rơi anh, tất nhiên là có tật giật mình nên mới không có gì để nói với anh."
"Đúng thế." An Hạ Dao hít một hơi sâu, đáp bừa.
"An Hạ Dao, hồi đó, anh đã làm gì có lỗi với em mà em phải như vậy với anh?" Giọng của Diệp Trí Viễn trầm hẳn xuống, mang đầy vẻ oán thán và nghi ngờ.
An Hạ Dao im lặng.
"An Hạ Dao, anh muốn em phải giải thích!" Diệp Trí Viễn kéo An Hạ Dao, ấn vào vai cô, hỏi với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Giải thích?" An Hạ Dao cười, giọng hơi nghẹn ngào: "Diệp Trí Viễn, lúc đầu anh đã làm gì hẳn anh phải rõ hơn tôi, vậy có cần tôi phải giải thích không?"
"Lúc đầu anh làm gì, anh không rõ, em hãy nói cho anh nghe xem!" Bàn tay của Diệp Trí Viễn nắm chặt thành nắm đấm, mắt chăm chăm nhìn vào An Hạ Dao.
"Đã 10 năm rồi, còn nhắc đến nó làm gì?" An Hạ Dao hít một hơi sâu, "Bây giờ anh sống rất tốt, tôi cũng sống rất tốt, mọi người đều rất ổn, như thế chẳng phải là tốt nhất rồi còn gì?"
Diệp Trí Viễn im lặng một lúc, "Sao em lại biết là anh sống rất tốt?"
An Hạ Dao khẽ cười: "Ít nhất thì tôi cũng không thấy anh tron