Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.

ng buồn nhận hoa cũng chẳng buồn nhận cơm đặt, nhưng ngặt nỗi mẹ cô đã có lệnh nếu không kết hôn với Diệp Trí Viễn thì đừng có về nhà, vì thế cô đành chọn cách đến tá túc ở nhà Thất Hề.
Vật vờ ở đó hai ngày, Thất Hề hoàn thành bản thảo đưa An Hạ Dao đến quán rượu chơi. Vừa bước chân vào quán, thì có tin nhắn của Diệp Trí Viễn: An Hạ Dao, chuẩn bị ngày mai hai bên gia đình gặp mặt!
Cuộc gặp mặt lần này có lẽ bà Diệp sẽ chính thức đặt vấn đề cưới xin cũng có nghĩa là An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn sẽ bị ép cưới.
An Hạ Dao giận dữ xóa tin nhắn, Diệp Trí Viễn mất hút một tuần, rồi bỗng dưng lại nhắn những lời đó, chuyện này làm sao cô không tức giận cho được!
An Hạ Dao bảo Thất Hề rót cho mình một chén với vẻ mặt u ám, rồi vừa uống vừa kể khổ: "Cậu nói xem, anh chàng Diệp Trí Viễn ấy ngoài vẻ đẹp trai và tài ăn nói ra, có gì là tốt đẹp, để đến nỗi mẹ mình phải dùng cách coi như không có mình để ép mình phải lấy anh ta?"
Thất Hề khẽ nhếch môi: "Dao Dao, thực ra, phải nói một câu đúng với lương tâm, mình cảm thấy Diệp Trí Viễn rất tốt!" Rồi mặc kệ ánh mắt lạnh lùng của An Hạ Dao, Thất Hề tiếp tục nói bằng giọng bình thản: "Đẹp trai, cao ráo, có tiền, hoàn cảnh gia đình tốt, đó chẳng phải là mẫu hình đàn ông sống động trong tiểu thuyết sao? Và cái chính là bây giờ anh ấy rất thích cậu!"
"Thế thì sao?" An Hạ Dao trề môi vẻ không vui: " Mình cũng là mẫu phụ nữ trắng trẻo, xinh đẹp, giàu có, mình mới không thèm mẫu đàn ông đó!"
"Cậu không thèm, nhưng người ta thì lại thèm cậu!" Thất Hề nhìn Hạ Dao với vẻ nghiêm túc, rồi chớp mắt: "Dao Dao, lẽ nào cậu không biết, tình yêu giữa đàn ông và phụ nữ là bắt đầu từ những thích thú."
An Hạ Dao nhìn Thất Hề với vẻ ấm ức: "Vậy có thể làm cho Diệp Trí Viễn không thích mình được không? Mình không muốn có tình yêu với anh ta!"
Thất Hề nhếch môi: "Dao Dao này, cậu nói với mình những điều này thì có tác dụng gì, cậu hãy nói với Diệp Trí Viễn ấy!"
An Hạ Dao trề môi: "Thôi đi, bây giờ mình chỉ muốn tránh xa anh ta!"
"Thế à?" Một giọng đàn ông trong trẻo, ôn tồn cố nén vẻ giận dữ vang lên bên tai An Hạ Dao.






An Hạ Dao vội quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Trí Viễn trong dáng vẻ rất phong độ đang đứng đằng sau mình, nửa cười nửa không, rồi nói với giọng u ám: "Hèn nào mà anh gọi điện không được, đến nhà em thì không thấy có ở nhà, đến nhà cha mẹ em cũng không thấy đâu. An Hạ Dao, thì ra là em đang tránh anh!"
An Hạ Dao nuốt nước bọt, giụi mắt, nhìn Diệp Trí Viễn đang vừa chất vấn vừa bước lại, bất giác hoảng hốt lùi về sau một bước.
Cô quên mất là mình đang ngồi trên chiếc ghế cao chân, vì thế mà trượt ngã khỏi ghế.
Thất Hề định đưa tay ra đỡ, thì đã thấy Diệp Trí Viễn bước nhanh đến đỡ lấy An Hạ Dao, rồi sau đó ôm ngay cô vào lòng.
An Hạ Dao đứng dậy người dựa vào trong lòng Diệp Trí Viễn, nghe rõ tiếng trái tim anh đang đập thình thịch thình thịch, mũi ngửi thấy mùi nước hoa rất thanh nhã tỏa ra từ người anh, trống ngực bất giác nhanh hơn hẳn, mặt đỏ bừng. Cô vội đẩy anh ra với vẻ ngượng ngùng, cố đáp một cách cứng cỏi: "Đó là vì tôi không muốn nhìn thấy anh, tôi muốn được yên tĩnh một mình không được à?"
"Ồ, thế mà anh tưởng là em sợ rồi, không dám uống nữa." Diệp Trí Viễn cười, nhìn An Hạ Dao với vẻ coi thường, tiếp tục dùng chiêu khích tướng.
"Uống thì uống!" An Hạ Dao bị Diệp Trí Viễn khích, đưa tay vơ lấy chai bia bên cạnh, uống từng ngụm lớn.
Thất Hề trợn tròn mắt nhìn An Hạ Dao uống liền một hơi hai chai, bất giác đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn, tuy vẻ mặt anh vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng đôi mắt đen thì lại nhìn chằm chằm vào An Hạ Dao với vẻ quan tâm, cô bèn nói với An Hạ Dao: "Dao Dao, mình đi trước đây, cứ từ từ mà uống nhé, đừng có say đấy!"
"Không sao, cậu cứ đi trước đi!" An Hạ Dao ợ một cái, rõ ràng là cô đã bắt đầu chếnh choáng. Khua tay về phía Thất Hề, cô quay mặt lại nhìn Diệp Trí Viễn, "Tửu lượng của tôi rất tốt!"
Diệp Trí Viễn nhếch mép, hai tay ôm trước ngực, hỏi với vẻ lạnh nhạt: "An Hạ Dao, lần trước em uống say, em đã uống bao nhiêu vậy?" Tuy việc cố ý chuốc cho một cô gái say là việc rất không vẻ vang gì, nhưng ai bảo Diệp Trí Viễn lại gặp phải một người như An Hạ Dao, cô gái này không say thì luôn tỏ ra vẻ đanh đá, lúc nào cũng xù lông lên như con nhím, ai chạm vào cũng bắn lông về người ấy, nhất là Diệp Trí Viễn, trái tim trong sáng, nhỏ bé của anh bị An Hạ Dao đâm vào sẽ không biết đau đến lúc nào.
"Năm chai... sáu chai..." đầu óc An Hạ Dao đã bắt đầu lơ mơ, cuối cùng cô cũng đã uống 4 chai, lại thêm một ly rượu lúc trước nữa, tuy loại rượu đó ngọt như nước hoa quả, nhưng lại rất mạnh.
Diệp Trí Viễn dìu An Hạ Dao đúng theo kiểu anh hùng cứu mỹ nhân, còn An Hạ Dao thì loạng choạng bước theo anh ra khỏi quán rượu.
Nửa thân người trên của An Hạ Dao gần như dựa hẳn vào Diệp Trí Viễn, anh phải vừa dìu vừa bế thì thân người cô mới đứng thẳng lên được. Cô ngước đôi mắt mơ màng vì say rượu nhìn Diệp Trí Viễn, ợ một cái rồi hỏi: "