Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1266 lượt.
Diệp Trí Viễn, có phải bây giờ anh đang theo đuổi tôi không?"
"Phải..." Diệp Trí Viễn thành thật đáp.
"Vậy là anh thích tôi rồi?"
"Ừ!" Trong ánh đêm mơ màng, Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao trông như con mèo nhỏ trong lòng mình, nở nụ cười mà đến anh cũng không nhận ra.
"Diệp Trí Viễn, rút cuộc là anh thích điểm gì ở tôi? Tôi sửa không được à?"
Trong giọng nói của An Hạ Dao lộ rõ vẻ ấm ức, "Tôi không thích anh, tôi không thích anh, tôi không muốn mình thích anh..."
Tâm trạng dễ chịu của Diệp Trí Viễn vừa mới có được, lập tức bị phá tan bởi những lời nói như một gáo nước lạnh giội xuống của An Hạ Dao, lòng anh tê tái, và tất nhiên vì thế anh không để ý đến câu sau cùng của cô: tôi không muốn mình thích anh!
Giọng của Diệp Trí Viễn lập tức trở nên giận dữ, anh buông An Hạ Dao ra: "Thích em chẳng có lý do gì, nếu anh có thể nói rằng anh thích em ở điểm nào thì anh còn thích em làm gì?"
Diệp Trí Viễn thực sự rất tức giận, đến mức lục phủ ngũ tạng cũng lộn cả lên!
Vốn dĩ dạ dày của An Hạ Dao đã rất khó chịu, cú buông mạnh của Diệp Trí Viễn khiến cô ngã xuống, và lập tức nôn ộc ra....
Diệp Trí Viễn nhíu chặt mày, nhìn An Hạ Dao đang nôn thốc nôn tháo, cuối cùng không đành lòng, bước lên khẽ vỗ vào lưng cô rồi lấy giấy ăn đưa cho cô lau miệng, sau cùng thì bế ngang thân hình mềm oặt của cô đi thẳng về nhà.
Đúng vậy, anh đã sai, lẽ ra anh không nên cố ý khích cô, để cô uống say như thế này!
Vì vừa về đến nhà, An Hạ Dao lập tức ôm lấy cái xí bệt và nôn đến nửa đêm, Diệp Trí Viễn vừa mới giúp cô dọn dẹp xong thì cô lại tiếp tục nôn ra... Cho nên, kế hoạch chờ sau khi An Hạ Dao uống say có thể quan hệ với cô của anh đã không được như ý, ngược lại, anh phải chăm sóc cô suốt một đêm.
Ánh mặt trời buổi sớm xuyên qua tấm rèm mỏng chiếu vào trong nhà, An Hạ Dao thức dậy vì cơn đau đầu dữ dội, đây không phải là phòng của cô, vì phòng của cô có mành cửa sổ ngăn ánh nắng, nếu không kéo ra thì khó mà phân biệt được ngày đêm.
An Hạ Dao chợt thấy giật mình, nhìn sang người đàn ông để trần đang nằm bên cạnh mình, thấy đó là một khuôn mặt đẹp trai vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Cô buồn bực vỗ vào trán mình, cô không thể nhớ được chuyện gì khác ngoài chuyện tối hôm qua uống rượu ở quán, đầu óc cứ như là bị đứt dây thần kinh, cúi xuống nhìn thân hình cũng trần trụi như vậy của mình, cô bất giác thở dài, lẽ nào lại như vậy? Tối hôm qua lại quan hệ bậy bạ sau khi uống say ư? Lại là cùng với Diệp Trí Viễn?
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn đang trong giấc ngủ say, vội rón rén tìm quần áo của mình để mặc, nhưng lục một hồi vẫn không tìm thấy chiếc áo lót đâu, cô đành đưa mắt nhìn kỹ xung quanh, trên sàn nhà không có, trên tủ cũng không có.
Cô nhìn kỹ trên giường, do dự một chút rồi khẽ khàng kéo chiếc chăn ra từng chút một.
"Tỉnh dậy rồi à?" Diệp Trí Viễn mở mắt, nhìn An Hạ Dao bằng ánh mắt chăm chú và sâu thẳm.
An Hạ Dao vội ôm chặt lấy ngực theo phản xạ: "Nhìn gì mà nhìn?"
"Chẳng có gì đáng nhìn cả?" Diệp Trí Viễn đáp với giọng thản nhiên.
"Thế sao anh còn nhìn!" An Hạ Dao giận dữ, vớ lấy quần áo che lên trước ngực.
"Từ đầu đến chân em có chỗ nào anh chưa nhìn thấy, có chỗ nào mà anh chưa hôn?" Diệp Trí Viễn nhếch môi cười, "Bây giờ em mới che, liệu có muộn quá không?"
An Hạ Dao xấu hổ và tức giận kéo chăn che lên mặt, gầm lên lên điên: "A... A...", xấu hổ đến chết mất thôi!
"Thôi nào, em đừng có kêu nữa, kẻo người ta nghe thấy lại tưởng là anh làm gì em." Diệp Trí Viễn đưa tay kéo chăn ra, nhìn An Hạ Dao đang vùi đầu vào chăn, mặt đỏ bừng, rồi từ từ đứng dậy ra khỏi giường bước vào nhà vệ sinh với thân hình để trần đẹp đẽ.
An Hạ Dao tròn mắt há miệng nhìn thân hình ấy của Diệp Trí Viễn, dưới ánh mặt trời buổi sớm, làn da trắng ngần trông càng mượt mà, thân hình anh tuy thon gầy nhưng có cơ bắp, toát lên sự kết hợp hoàn hảo giữa vẻ đẹp và sức mạnh. An Hạ Dao chỉ luôn biết rằng Diệp Trí Viễn có khuôn mặt đẹp trông như tượng tạc, khiến cô thường mê mẩn, tim đập loạn xạ mỗi khi nhìn thấy, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy thân hình anh, thì ra nó cũng đẹp khiến người ta ngất ngây như vậy.
Cảm giác có một dòng nước ấm chảy ra từ mũi, An Hạ Dao đưa tay lau, một vệt máu đỏ, cô thầm kêu lên: không lẽ lại như vậy, cũng chỉ là nhìn thân nửa thân hình để trần của Diệp Trí Viễn thôi mà, có đến mức chảy cả máu mũi một cách vô tích sự như vậy không?
Diệp Trí Viễn thò đầu từ trong nhà vệ sinh ra, nói một cách nghiêm túc: "An Hạ Dao, em cũng sửa sang mình một chút đi, lát nữa mình phải tới nhà hàng XX để gặp các cụ hai bên!" Nói xong, ngẩng đầu lên nhìn thấy vết máu trên mặt của An Hạ Dao, vội quấn chiếc khăn tắm ngang người rồi bước nhanh ra, không để cho cô kịp nói gì, ấn cô nằm xuống, lấy ngay mấy tờ giấy ăn, đưa cho cô lau dòng máu đang không ngừng chảy ra từ mũi.
Diệp Trí Viễn túm lấy tay của An Hạ Dao, dùng sức ấn mạnh vào huyệt Hổ khẩu giữa ngón cái và ngón trỏ của cô, hỏi: "Sao em lại chảy máu mũi thế này?"
"Chỉ tại anh, tối hôm qua đã ép người ta uống bao nhiêu là bia, đ