XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341381

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.

ấy rõ mỗi sợi lông tơ trên đó. Đôi môi chưa kịp khép lại của cô bị anh dùng lưỡi đẩy mạnh, rồi hôn mạnh lên đó, lưỡi thì quấn chặt lấy chiếc lưỡi mềm mại của cô...
An Hạ Dao chỉ cảm thấy trong miệng toàn là vị của đàn ông thuần khiết, mùi thuốc lá thoang thoảng xen lẫn với mùi nước hoa Cổ Long tỏa ra từ người Diệp Trí Viễn, khiến tim cô đập mỗi lúc một dữ đội và cái đầu tỉnh táo của cô bắt đầu trở nên ngây ngất.
Đôi môi và chiếc lưỡi của Diệp Trí Viễn rất mềm mại và đầy ham muốn chiếm hữu, nụ hôn vì thế mà rất mãnh liệt, kéo dài, nhưng cũng không kém phần dịu dàng, làm An Hạ Dao bất giác cũng chủ động phối hợp với anh... Đôi môi của hai người cứ quấn chặt lấy nhau, nồng nhiệt và say đắm...
Một hồi lâu sau, Diệp Trí Viễn mới buông khuôn mặt đỏ bừng vì nhịn thở lâu có đôi mắt mơ màng của An Hạ Dao với vẻ chưa muốn thôi, không nén được khẽ cười: "An Hạ Dao, em chưa hôn bao giờ à? Sao lại đến cả thở cũng không biết thế?"
Giống như con cá rới mặt nước nay lại trở về lòng hồ, An Hạ Dao ra sức thở, có một khoảnh khắc cô đã tưởng rằng mình sẽ chết vì ngạt thở, bây giờ nghe thấy vẻ chế nhạo không chút kiêng dè trong lời nói của Diệp Trí Viễn, không khỏi tức giận, đáp: "Ai bảo là tôi không biết hôn? Chẳng qua là tôi tò mò, bây giờ khi hôn tôi sao anh lại không thấy sợ bị va vào răng nhỉ?"
Một lần nữa Diệp Trí Viễn lại kéo An Hạ Dao vào lòng, khuôn mặt với những đường nét rõ ràng in trong đôi mắt An Hạ Dao, ngũ quan đẹp đẽ, đôi mắt đen sâu thẳm, chiếc mũi cao cao, đôi môi gợi cảm, ánh mắt rực lửa, tất cả khiến cho An Hạ Dao cảm thấy rất ngột thở, khuôn mặt xinh đẹp thoắt đỏ bừng, vội rời ánh mắt đi.
Thôi được, An Hạ Dao thừa nhận, cô không sao chống đỡ nổi với vẻ đẹp và sức hấp dẫn của Diệp Trí Viễn!
Không thể trách cô là quá không kiên định, mà là vì thực lực của đối phương quá mạnh, cô không cùng đẳng cấp với anh.
"Vì bây giờ em không bịt răng, nên anh không sợ!" Ha, ha, ha, Diệp Trí Viễn cười to với tâm trạng rất vui, nhìn thấy An Hạ Dao lại hé răng định cắn, vội nói: "Nếu em có sức cắn anh, thì anh cũng không ngần ngại hôn em tiếp."
An Hạ Dao vừa nghe nói vậy, vội đẩy Diệp Trí Viễn ra, nhìn anh với vẻ cảnh giác: "Tôi cảnh cáo anh, lần sau nếu không được sự cho phép của tôi, anh mà động vào tôi là tôi sẽ hoạn anh đấy."
"Được sự đồng ý của em thì sẽ được động vào em hả?"
"Có nằm mơ thì mới đồng ý cho anh động vào!" An Hạ Dao nghiến răng, "Tóm lại, Diệp Trí Viễn, anh không được động vào tôi, nếu không tôi sẽ không khách sáo với anh đâu!"
Diệp Trí Viễn nhún vai vẻ coi thường, sau đó dẩu môi về phá An Hạ Dao: "Em nhìn đồng hồ đi, bây giờ đã 10 giờ rồi, người lớn hai bên gia đình sẽ gặp nhau ở nhà hàng XX lúc 11 giờ, em thật sự không cần chuẩn bị gì à?"
"Ôi, tôi chưa đánh răng!" An Hạ Dao ôm khuôn mặt đỏ bừng, xấu hổ chạy vào nhà vệ sinh.
"Anh đâu có chê em chưa đánh răng." Diệp Trí Viễn lẩm bẩm với tâm trạng rất vui, tiếp đó ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ rực rỡ, trong đầu vẫn cứ nghĩ đến câu nói đó của An Hạ Dao: bây giờ khi hôn tôi, sao lại không thấy sợ bị va răng thế? Xem ra, An Hạ Dao vẫn rất để tâm đến những lời nói cay độc và khốn nạn của anh hồi ấy.
Không lẽ, bây giờ An Hạ Dao từ chối mình là có liên quan đến những chuyện quá khứ ấy?
Diệp Trí Viễn chống tay lên cằm suy nghĩ một cách nghiêm túc, dù thế nào thì An Hạ Dao cũng đã là người đàn bà của anh, vậy thì dù có phải lừa dối, ép uổng cũng nhất định phải giữ người ấy ở lại bên mình.
Một khi mà Diệp Trí Viễn đã động lòng, thì An Hạ Dao sẽ không thể chạy thoát, nhìn phản ứng của cô đối với anh, thực ra hoàn toàn không phải không chút tình cảm nào như lời cô nói, ít nhất thì An Hạ Dao cũng không có bất cứ khả năng chống chọi nào với anh!
An Hạ Dao tắm rửa qua quýt một lượt xong, quấn vội chiếc khăn tắm và bước ra khỏi nhà vệ sinh, "Diệp Trí Viễn, rút cuộc là anh ném quần áo của tôi vào đâu rồi..." Chưa nói hết câu, cô đã phải ngây người ra như bị điểm huyệt.
Trong phòng khách có bốn người đang ngồi rất ngay ngắn, ngoài ông bà An và bà Diệp mà An Hạ Dao đã quen thuộc thì còn có một khuôn mặt rất quen mà cô thường nhìn thấy trên ti vi và lúc này đang đưa mắt nhìn cô với vẻ nghiêm nghị, rồi sau đó rời mắt đi với vẻ ngượng ngùng.
Diệp Trí Viễn tươi cười đứng bên, quay sang giới thiệu với An Hạ Dao: "Đây là cha anh." Nói xong, lập tức đến kéo An Hạ Dao vào phòng, lục tìm quần áo cho cô, "Em mặc vào nhanh đi."
"Khoan đã, rút cuộc là chuyện gì vậy?" An Hạ Dao kéo tay Diệp Trí Viễn, hỏi. Chẳng phải đã nói là gặp nhau ở nhà hàng lúc 11 giờ sao? Sao tất cả lại đến chỗ của Diệp Trí Viễn thế này?
"Đồng hồ hết pin rồi, bây giờ là 12 giờ 58 phút, em hiểu chưa?" Diệp Trí Viễn nhướn mày: "Anh phải ra để đối phó, em nhanh lên đấy."
Bốn ông bà vừa ăn vừa đợi, đợi đến 12 giờ mà vẫn chẳng thấy Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao đâu, gọi điện thì đều tắt máy, bà An gọi cho Thất Hề thì mới biết tối hôm qua An Hạ Dao về cùng Diệp Trí Viễn, thế là bốn người lập tức tới nơi để bắt sống.
An Hạ Dao gật đầu, giận dữ đấm xuống