Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341259

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1259 lượt.

iều hòa thì lại để ở mức thấp như vậy, khô quá mà..." An Hạ Dao vừa lau mũi, vừa đáp với giọng càu nhàu.
"Xin lỗi em!" Giọng của Diệp Trí Viễn rất thành khẩn.
"Tuy anh chẳng có chút thành ý gì, nhưng tôi tạm thời chấp nhận." An Hạ Dao bịt mũi, tiếp tục nói với vẻ không rõ ràng.
Diệp Trí Viễn im lặng, chăm chú bóp huyệt Hổ khẩu của An Hạ Dao để giúp cô cầm máu.
An Hạ Dao nhìn khuôn mặt nhìn nghiêng của Diệp Trí Viễn, đường nét rõ ràng, làn da mịn màng, bất giác hỏi với vẻ khiêm tốn: "Diệp Trí Viễn, anh dưỡng da bằng cách nào vậy?"
Diệp Trí Viễn nhe răng cười với vẻ ranh mãnh: "Muốn biết thật à?"
An Hạ Dao nhìn vẻ mặt ấy của Diệp Trí Viễn, đoán anh sẽ không nói ra những lời tốt đẹp gì, vội lắc đầu, "Không muốn biết nữa."






"Nhưng, anh vẫn cứ nói cho em biết." Diệp Trí Viễn cười, để lộ hàm răng đều và trắng muốt, "Bí quyết là...", rồi cố tình kéo dài một lúc sau đó mới cười hì hì, nói: "Ngủ sớm, dậy sớm!"
An Hạ Dao lặng lẽ trút một hơi thở phào nhẹ nhõm, cô cứ tưởng là Diệp Trí Viễn sẽ nói ra những câu đại loại như lấy âm bổ dương!
"An Hạ Dao, thực ra, điều mà trong đầu em vừa nghĩ đến mới là đáp án chính xác." Diệp Trí Viễn đứng dậy, một lần nữa lại bước vào nhà vệ sinh với dáng đi ung dung, thanh nhã trước mặt An Hạ Dao.
An Hạ Dao vội bịt lấy mũi mình theo phản xạ, bụng thầm rủa Diệp Trí Viễn: họa hại! Rồi lại bổ sung thêm một câu, họa hại có chỉ số IQ cao!
Khi Diệp Trí Viễn bước ra, tinh thần rất sảng khoái, trên người anh mặc một chiếc sơ mi màu trắng và một chiếc quần bò màu xanh thẫm, ngắm nghía trước gương một lúc, anh hỏi cô với vẻ rất nghiêm túc: "An Hạ Dao, em nói xem, đến gặp các cụ anh nên mặc bộ com lê chững chạc hay là mặc theo kiểu hơi thoải mái như thế này?"
"Được chứ, em nói với các cụ là, ngoài chuyện một đêm tình là thật thì chuyện làm bạn gái của anh là giả, chuyện muốn kết hôn với anh cũng là giả..." Diệp Trí Viễn khẽ cười, nói: "Anh nghĩ, bố mẹ em nhất định sẽ không cho em làm khác đi đâu" đến lúc đó, nếu anh quyết định khác đi, hậu quả thì em biết đấy!"
An Hạ Dao gật đầu bất lực: "Thôi được." Nếu đã lên phải thuyền của kẻ cướp rồi thì ngoài việc liều chấp nhận, còn có cách gì khác? cô chớp đôi mắt đen, nói với Diệp Trí Viễn với vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi không thay đổi quyết định kết hôn với anh nữa, nhưng tôi có điều này muốn bổ sung!"
"Gì thế?"
"Sau khi cưới xong, chúng ta không sống đời sống của vợ chồng!" An Hạ Dao ngượng ngùng, cô thực sự không muốn có bất cứ hành động thân thiết, chung đụng nào với Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn ngước đôi mắt sâu thẳm nhìn An Hạ Dao với vẻ nghiêm túc, im lặng một lúc, đáp: "Anh đồng ý với điều này."
An Hạ Dao vừa mới định thở phào thì Diệp Trí Viễn đã khẽ hỏi với giọng rất láu cá: "Nhưng nếu sau khi em uống say, trèo lên người anh thì làm thế nào?"
"Cái gì?" An Hạ Dao ngây người, nghiến răng, nói với vẻ dứt khoát: "Lão nương này sẽ cai rượu! Nhất định sẽ không lên giường của anh!" Tất cả những gì liên quan đến rượu cô sẽ không động vào nữa, kể cả món rượu nếp mà cô thích ăn! An Hạ Dao nói xong câu đó, quay sang nhìn Diệp Trí Viễn đang cười nghiêng ngả "Ha, ha...", cô biết là mình đã bị trêu.
"Cười đủ chưa?"
Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao đang với bộ mặt lạnh lùng, bất giác đưa tay lau nước mắt ở đuôi mắt, khịt mũi, nói: "Cũng đủ rồi, nếu em duyệt cho anh cười thêm lúc nữa thì còn tuyệt hơn, đúng là buồn cười quá!" nói xong lại cười hì hì và chìa hai tay ra, véo lên má An Hạ Dao, "An Hạ Dao, em đáng yêu quá."
An Hạ Dao kéo cánh tay của Diệp Trí Viễn và há mồm cắn lên đó.
"Ối..." Diệp Trí Viễn kêu thất thanh lên và vẩy tay liên tiếp, cố thoát khỏi An Hạ Dao.
An Hạ Dao cắn cho đến khi thấy hả giận mới buông ra, nghiến răng, đắc ý nhìn Diệp Trí Viễn, rồi thản nhiên ném lại một câu: "Thôi nào, đừng có kêu lên nữa, người ta nghe thấy lại nghĩ là tôi làm gì anh." Nguyên văn câu nói của Diệp Trí Viễn, An Hạ Dao đã trả lại không thêm không bớt.
Diệp Trí Viễn nhìn cánh tay trắng hằn nốt hai hàm răng của An Hạ Dao, máu rớm đỏ, nói với vẻ oán trách: "An Hạ Dao, em tuổi chó hay sao đấy? Cắn mạnh thế, chảy cả máu ra rồi..."
"Đúng thế, ôi đáng thương quá!" An Hạ Dao giả bộ thương hại, "Xem ra, anh phải đi tiêm phòng rồi!"
"Tiêm phòng?" Diệp Trí Viễn ngơ ngác.
An Hạ Dao gật đầu lia lịa: "Hồi bé tôi ăn tam lộc, lớn lên ngày nào cũng uống dầu cặn, hít khói xe, tắm bằng nước có nhiễm chất phóng xạ, bây giờ trên người toàn là mầm bệnh có chất phóng xạ, nước bọt của tôi còn độc hơn cả SRS, anh bị tôi cắn rách thịt, thì chắc chắn phải đi tiêm phòng rồi, nếu không anh sẽ biến thành loại người đó đấy..."
"Vậy thì anh chỉ còn cách dùng độc trị độc!" Diệp Trí Viễn nói xong, kéo mạnh An Hạ Dao vào lòng, rồi ôm lấy chiếc eo nhỏ của cô, dứt khoát kéo gáy cô, và cúi đầu xuống hôn lên đôi môi đang nói của cô...
An Hạ Dao mở to mắt sững sờ, nhìn khuôn mặt mỗi ngày một được phóng to trước mắt cô của Diệp Trí Viễn, thậm chí cô còn nhìn th


XtGem Forum catalog