Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc
Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1234 lượt.
hiến răng, nói.
Diệp Trí Viễn ngây người nhìn An Hạ Dao bằng đôi mắt đen, thở dài một cái, rồi đưa tay búng lên đầu cô, nói với vẻ bất lực: “An Hạ Dao, sao trong đầu em toàn nghĩ đến những chuyện nhăng nhít như vậy nhỉ?”
“Có anh mới nhăng nhít.”
“Ai nói với em là anh theo đuổi em và kết hôn với em là vì muốn trả thù em đã cắm sừng anh?” Diệp Trí Viễn hỏi với vẻ nghiêm túc.
An Hạ Dao không trả lời, rời ánh mắt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
“Ai nói với em rằng, anh kết hôn với em, chờ khi em yêu anh rồi thì anh sẽ bỏ em?” Diệp Trí Viễn đưa tay véo cằm An Hạ Dao, khiến cô phải ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào anh: “An Hạ Dao, rút cuộc thì em là thông minh hay hồ đồ hả? Anh chờ đến khi em yêu anh thì bỏ em, điều đó có lợi gì cho anh?”
“Để trả thù tôi, khiến tôi buồn và đau lòng.” An Hạ Dao đáp rất thuận miệng.
“Em đừng quên, chúng ta đã có đăng ký chứng nhận là vợ chồng, nếu anh bỏ em, anh sẽ phải bỏ ra một khoản phí chăm sóc cho em.” Diệp Trí Viễn nói bằng giọng bình tĩnh: “Cái giá của việc trả thù em, làm em đau lòng quả là không nhỏ.”
An Hạ Dao nghẹo đầu ngẫm nghĩ một lúc, rồi dường như đã hiểu ra: “Đúng thế!” Diệp Trí Viễn bỏ cô thì sẽ phải ly hôn với cô, mà muốn ly hôn thì phải trả tiền chăm sóc nuôi dưỡng!
“Nghĩ ra rồi chứ?” Diệp Trí Viễn nhướn đôi mày.
An Hạ Dao gật đầu: “Vậy thì vì sao anh lại cứ bám riết lấy tôi?” Nói xong, cô bổ sung: “Anh đừng có nói là yêu tôi đấy.”
Trí Viễn không biết phải nói gì: “Đó là vì anh yêu em!”
“Trí Viễn, anh nghĩ rằng tôi là đứa trẻ lên ba à?” An Hạ Dao tỏ ra không tin.
“Anh phát hiện ra rằng, khi em ngốc thì còn ngốc hơn cả đứa trẻ lên ba!” Diệp Trí Viễn đưa tay ra gí lên trán An Hạ Dao: “Anh không yêu em thì anh bất chấp tất cả theo đuổi em làm gì? Kết hôn với em làm gì?” Nhìn vẻ mặt không tin tưởng của An Hạ Dao, trong lòng anh thấy rất khó chịu: “An Hạ Dao, em sao thế? Em muốn anh phải nói với em bao nhiêu lần rằng anh yêu em thì em mới tin anh?”
“Anh nói bao nhiêu lần cũng không có tác dụng, vì tôi hoàn toàn không tin!”
Lần này thì đến lượt Diệp Trí Viễn tức đến mức hộc ra máu, anh nhìn An Hạ Dao bằng ánh mắt vô tội: “Tại sao?”
An Hạ Dao nhìn đôi mắt đẹp của Diệp Trí Viễn mà thấy mình như đang chìm vào đó, rồi lại thấy Diệp Trí Viễn mỗi lúc một tiến sát đến, bất giác lùi về sau một bước: “Không tại sao gì cả, tôi không tin rằng anh sẽ yêu tôi, thế thôi.”
“An Hạ Dao, em không tin mình, hay là không tự tin trước anh?”
“Vấn đề này, tôi không muốn trả lời!” Nói xong, An Hạ Dao để mặc Diệp Trí Viễn, đi nhanh về phía trước. Trống ngực cô đang đập rất dữ, nếu chậm một giây nữa thôi, thì cô sẽ không kìm được mà nhào vào lòng Diệp Trí Viễn và ôm anh, hôn anh, thậm chí còn làm nhiều hơn thế nữa ở tại ngôi trường xinh đẹp này…
Diệp Trí Viễn thở dài, đuổi theo cô.
Trong thế giới của tình yêu, ai rung động trước, ai khát vọng nhiều hơn một chút thì nhất định sẽ chủ động nhiều hơn, nếu An Hạ Dao đã đứng yên một chỗ mà không có hành động nào, thì Diệp Trí Viễn sẽ đi đến và kề sát bên cô!
An Hạ Dao tỏ bộ mặt lạnh lùng, toàn thân toát ra vẻ xa cách, cùng Diệp Trí Viễn đón xe trở về Tằng Thố An, vừa xuống xe, thấy Diệp Trí Viễn thận trọng đi theo cô, trong lòng bất giác cảm thấy một nỗi phiền muộn mâu thuẫn rất khó coi. Cô bước nhanh vào làng, rẽ bừa vào một cửa hiệu trang trí rất độc đáo có tên là: “Ba năm hai lớp”.
Thì ra, đó là một cửa hiệu chuyên đề, có điều trang trí mang dấu ấn hoài cổ của lớp học hồi nhỏ. Chủ cửa hiệu ở đây gọi là thầy giáo, thực khách là học sinh, gọi món thì là làm bài tập, tự mình làm món ăn thì là tự ôn…
Nhưng việc nhầm lẫn ấy lại rất thu hút An Hạ Dao. Nhìn đồng hồ mới 5 giờ, cô không do dự mà ngồi ngay xuống chiếc bàn cũ, giơ tay vẫy thầy giáo, gọi 4 món và cơm (chân giò thì là vật lý, đậu phụ thái chỉ thì là hóa học, tôm thì là thể dục, đầu cá thì là tư tưởng, đạo đức, cơm thì là ngữ văn).
Diệp Trí Viễn chau mày, đi theo vào, ngồi xuống bên cạnh An Hạ Dao, khẽ nói câu xin lỗi: “Thôi nào, em đừng giận nữa, coi như là anh sai, được chưa?”
An Hạ Dao quay đầu đi, không thèm để ý đến anh và cũng không tiếp lời.
“An Hạ dao, em đừng giận nữa, được không?” Diệp Trí Viễn kéo tay An Hạ Dao: “Chúng ta đi du lịch để tìm niềm vui và để cho tâm trạng được thoải mái, nếu em cứ giận như vậy thì sẽ bỏ lỡ rất nhiều niềm vui đấy…”
“Ai mà thèm giận nhau với anh?” Thấy Diệp Trí Viễn phải xuống nước trước mình như vậy, An Hạ Dao không thể cứ mặc anh, vì suy cho cùng, đúng như Diệp Trí Viễn nói, đi du lịch là để cho tâm trạng được vui vẻ, thoải mái, hơn nữa lại đến một thành phố thú vị như thế này, thì phải chơi hết mình mới đúng.
Thực ra Hạ Dao không hề giận Trí Viễn, cô giận mình vì nhận ra là đã không thể kiên định lập trường đối với anh được.
Không lẽ, thất bại thảm hại trong tình yêu năm 17 tuổi lại lặp lại một lần nữa?
Chính An Hạ Dao cũng không biết được rằng liệu mình có thể quên được nỗi đau của vết thương mà cô đã phải chịu để rồi cùng với Diệp Trí Viễn làm lại từ đầu hay