Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.

như những món ăn ngon của Hạ Môn… Nhưng, kỳ nghỉ hè chưa tới, kế hoạch cũng chưa kịp thực hiện thì hai người đã chia tay theo một cách quyết liệt nhất.
Ký ức càng đẹp thì càng tàn nhẫn và càng để lại một nỗi đau khôn nguôi. An Hạ Dao thở dài, nhìn Trí Viễn đang nhắm chặt mắt dưỡng thần bên cạnh, rồi khẽ lau đôi mắt ươn ướt của mình. Hạ Môn, cuối cùng thì cô và Trí Viễn cũng đã đến, dẫu rằng muộn mất 10 năm.
Khi máy bay hạ cánh thì đã 5 giờ 15 phút, sau khi lên taxi về tới làng cá Tằng Thố An, An Hạ Dao không sao xác định được phương hướng nữa, cô đành nén xấu hổ, hỏi: “Trí Viễn, đây là đâu vậy?”
“Tằng Thố An.”
“Tôi biết rồi, trên biển đường có viết như vậy, tôi biết chữ mà! Ý của tôi là, đây là điểm phong cảnh nào của Hạ Môn?” An Hạ Dao nghĩ một chút, nhìn xung quanh, một hồi lâu mới nói ra câu đó, “Nhìn thấy rất hẻo lánh, giống như một ngôi làng ấy!”
“Ngốc, Tằng Thố An vốn là một làng chài mà lại!”
“Ồ!” An Hạ Dao thản nhiên đáp, rồi nghe Diệp Trí Viễn tiếp tục càu nhàu: “Tằng Thố An là một làng sinh thái tự nhiên tiêu biểu nhất của Mân Nam[1'>. Đây là nơi rất tuyệt để người ta làm cho tâm hồn được thư thái.”
[1'> Chỉ khu vực phía nam tỉnh Phúc Kiến.
An Hạ Dao thấy buồn buồn, 10 năm trước, khi xem chỉ nam du lịch, mới chỉ biết đến Đại học Hạ Môn và đảo Cổ Lang, ngoài ra không biết rõ điều gì nữa, huống hồ 10 năm sau mọi thứ đã có quá nhiều đổi thay.
Khi Diệp Trí Viễn dắt cô đến một ngôi nhà trọ có tên là: “Ngôi nhà nhỏ màu xanh” sắp xếp mọi thứ xong, An Hạ Dao mới hỏi với vẻ yếu ớt: “Ở đây không có khách sạn nào kha khá một chút à?” Dọc đường, có tới tám, chín mươi phần trăm treo biển là nhà nghỉ.
“Em không cảm thấy ở đây sẽ ý nghĩa hơn nhiều là ở khách sạn trong trung tâm thành phố à?” Trí Viễn nhướn mày, mỉm cười, mặt mang đầy vẻ mê hoặc, khó tả: “Ở đây chỉ cách biển 20 mét.”
Hạ Dao vừa nghe vậy, liền kéo ngay rèm cửa, quả nhiên, biển bao la hiện ra trước mắt, cô chợt nhớ đến câu thơ: Mặt nhìn biển rộng! Xuân ấm, hoa nở, và lập tức thấy yêu biển ngay.
Không có hành lý, nên không cần phải sắp xếp. Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao đã có một bữa sáng rất ngon lành tại một nhà hàng sang trọng ở đầu làng.
Sau khi ăn xong, Trí Viễn đưa An Hạ Dao dạo qua các cửa hiệu và tiệm cà phê trên đường phố nhỏ hẹp như mê cung ở Tằng Thố An, nhân tiện mua một ít đồ, như quần áo, khăn tắm, sữa rửa mặt…
Khi trở về nhà trọ thì đã hơn 11 giờ, tắm rửa xong lên giường, nhưng vẫn thấy chợ đêm bên ngoài rất tấp nập với đủ âm thanh của tiếng rao bán hàng, tiếng trao đổi giữa người mua và người bán.
Mặc dù An Hạ Dao không lạ giường, nhưng cô lại rất nhạy cảm với tiếng ồn, vì vậy mà mặc dù rất mệt và buồn ngủ, cô cứ trằn trọc trên chiếc giường êm ái, mãi cũng không sao vào giấc được.
Trí Viễn cũng không ngủ được, lên tiếng hỏi: “Dao Dao, em không ngủ được à?”
“Vâng!”
“Vậy, chúng ta làm việc gì đó đi?” Diệp Trí Viễn trở người, anh nhìn sang chiếc cổ trắng ngần của An Hạ Dao, tim bỗng đập rộn ràng.
“Được thôi!” An Hạ Dao ngồi dậy, lập tức trả lời.






“Thật chứ?”
“Thật, anh đưa điện thoại đây, để tôi mượn chơi game một chút.” An Hạ Dao nhìn vào đôi mắt rừng rực của Trí Viễn, giả bộ không biết điều đó, chìa tay về phía anh, điện thoại của cô bị hết pin, đang sạc, nếu không cô đã không mượn anh, đúng là ồn quá không thể ngủ được!
“Em muốn mượn điện thoại à?” Giọng của Trí Viễn tỏ ra tiu nghỉu, vẻ hào hứng lúc trước giảm đi chín phần.
“Đừng nhiều lời nữa.” An Hạ Dao đón chiếc Apple của Diệp Trí Viễn, hỏi: “Pass là gì?”
“Thơm thơm anh đi!”
“Ăn cơm xong chúng ta tới dạo chơi ở trường Đại học Hạ Môn!”
Khi An Hạ Dao bước chân vào sân trường của ngôi trường xinh đẹp ấy, bất giác hít mấy cái thật sâu, phong cảnh ở đây đẹp như tranh, nắng vàng rực rỡ, đâu đâu cũng rất thơ mộng.
Nếu như An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn không chia tay nhau.
Nếu An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn cùng thi đỗ vào trường đại học này, có lẽ trong trường đã có một đôi tình nhân hạnh phúc, ngày ngày nắm tay nhau đi dạo, và sẽ có rất nhiều những cuộc hẹn hò lãng mạn?
Nếu hai người không chia tay mà yêu nhau suốt 10 năm, rồi sau đó đăng ký kết hôn một cách tự nhiên, thì tình cảm giữa hai người có lẽ đã không khó xử như bây giờ?
“Cẩn thận!” Cùng với tiếng kêu lên của Trí Viễn, bàn tay của Hạ Dao bỗng nóng bừng, cả người cô bị anh kéo về phía sau và ôm vào lòng, mùi nước hoa phảng phất tràn vào mũi cô. Một chiếc xe đi sát chỗ mà cô vừa ở đó mấy giây trước.
“Trong trường đại học mà sao lại lái xe nhanh như vậy chứ?” An Hạ Dao lẩm bẩm, trong bụng thầm nghĩ: “nguy hiểm quá”, rồi nhận thấy mình vẫn đang ở trong lòng Diệp Trí Viễn, nhìn xuống bàn tay thì đang bị Diệp Trí Viễn nắm rất chặt, bất giác run lên như bị chạm điện, vùng ra theo phản xạ, nhưng Diệp Trí Viễn giữ càng chặt hơn, tiếp đó cả người cô bị kéo trở lại vào lòng anh và áp sát vầng ngực rắn chắc của anh.
Trống ngực cô đập dồn dập, cô vùng ra: “Trí Viễn, anh định làm gì thế?”