Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.

“Em không cảm thấy yêu nhau trong một ngôi trường như thế này là một việc rất lãng mạn hay sao?” Diệp Trí Viễn giữ chặt lấy những ngón tay của An Hạ Dao, nói với vẻ tình cảm.
Hạ Dao nhìn những nhóm du khách và học sinh tốp năm tốp ba bên cạnh mình, phần nhiều bọn họ là những đôi yêu nhau, trông ai cũng rất hạnh phúc, cười rạng rỡ, chuyện trò vui vẻ hoặc đang giả vờ cãi nhau… bất giác trề môi, đáp cứng cỏi: “Đúng là rất lãng mạn, nhưng chẳng liên quan gì đến chúng ta!”
“Sao lại không liên quan?” Diệp Trí Viễn hỏi lại với vẻ không vừa lòng: “Hạ Dao, chúng ta là vợ chồng đấy!”
“Chỉ là trên danh nghĩa thôi! Chẳng liên quan gì đến tình cảm!” An Hạ Dao nói xong, quay người bỏ đi.
Diệp Trí Viễn nhìn theo lưng An Hạ Dao, chau mày vẻ bất lực, rồi đưa tay bóp thái dương, thở dài, cách mạng chưa thành công, anh phải tiếp tục cố gắng mới được. Anh chạy đuổi theo Hạ Dao: “Em đừng có đi nhanh như vậy, cảnh đẹp trong trường thì phải đi chậm, ngắm nghía thì mới thưởng thức hết được chứ!”
An Hạ Dao lườm Diệp Trí Viễn một cái, có điều bước chân thì đã chậm hơn hẳn.
Đại học Hạ Môn rất rộng. Về học thuật nếu so với những trường đại học khác thì không bằng, nhưng cảnh quang của trường thì chẳng khác gì một công viên xinh đẹp, những du khách tới đây để tham quan, chụp ảnh, tập thể thao đã tạo ra một nét rất riêng mà chỉ có ngôi trường này mới có. Thỉnh thoảng thấy một vài sinh viên tay cầm sách vội vã đến giảng đường hoặc thư viện, khiến An Hạ Dao bất giác nhớ đến những năm tháng tuổi xuân đã sớm trôi qua.
Trong những năm tháng tuổi xuân dù đã trôi qua rất lâu rồi, Diệp Trí Viễn vẫn không thay đổi, thậm chí cùng với dòng hồi tưởng rất đậm nét của cô, những điểm rất riêng của anh càng ngày càng trở nên đẹp hơn.
Dãy ký túc của trường đại học Hạ Môn xây bằng gạch đỏ và những hàng rào bằng thép tinh xảo, tạo ra nét kiến trúc cổ, dưới tán của những ngọn cây xum xuê, trông chúng càng trở nên yên tĩnh, trầm mặc. Nếu như không phải vì trên các ban công có phơi những bộ quần áo thì An Hạ Dao đã tưởng rằng nơi này hoàn toàn là một điểm du lịch chứ không phải là ký túc xá của một trường đại học. Trong lòng cô không khỏi ngưỡng mộ những sinh viên được học ở ngôi trường này.
Giữa trường có một chiếc hồ lớn sóng lăn tăn, có lẽ đó là hồ Phù Dung như lời mọi người nói. Diệp Trí Viễn phấn chấn chỉ vào những con vật đang bơi trên mặt hồ, ngạc nhiên kêu lên: “Em nhìn kìa, trong hồ có nuôi ngỗng kìa!”
Hạ Dao chép miệng, nhìn Diệp Trí Viễn: “Xin thua rồi đấy, anh không phân biệt được thì đừng có nói lung tung như thế được không? Kia rõ ràng là uyên ương!”
“Ồ, thì ra là uyên ương! Sao trông lại giống như ngỗng nhỉ!” Diệp Trí Viễn cười thầm trong bụng, anh giả vờ không biết, còn An Hạ Dao thì thực sự là không biết! Rõ ràng đó là thiên nga đen! Hai người tìm một bóng râm, trên bãi cỏ xinh đẹp, ngồi xuống, rồi thốt lên: “Ôi, hối hận quá!”
“Hối hận gì?” An Hạ Dao nhìn mặt hồ yên tĩnh, bình thản hỏi, mắt nhìn quanh, xung quanh hồ có rất nhiều ngươi đang đi dạo, rất nhộn nhịp, có những nhóm người mang máy ảnh đang chụp ảnh kỷ niệm, cũng có những người giống như An Hạ Dao, đi dạo mệt rồi, cuối cùng ngồi chắp bằng trên bãi cỏ nói chuyện, có những người thoải mái hơn, gối đầu lên cánh tay ngủ ngon lành, cũng có những đôi tình nhân ngồi sát bên nhau thì thầm tâm sự, càng làm tăng thêm vẻ lãng mạn, sống động cho ngôi trường.
“Hối hận rằng đã không học hành cho chăm chỉ, hối hận rằng đã chia tay với em, hối hận rằng chúng ta đã không thể yêu nhau ở một ngôi trường đẹp như thế này…” Diệp Trí Viễn nhìn vào tòa kiến trúc đối diện bên kia hồ, nói với vẻ chậm rãi, giọng mang đầy vẻ nuối tiếc…
Trong lòng Hạ Dao bỗng thấy xốn xang, cô không thể nào giữ vẻ thản nhiên được nữa, cô đứng bật dậy: “Diệp Trí Viễn, anh đừng ngồi ở đây làm như vị thánh của tình yêu nữa. Tôi biết, bây giờ anh bám chặt lấy tôi là vì muốn trả thù tôi về cái tội đã cắm sừng anh, đúng không? Anh muốn chờ đến khi tôi yêu anh rồi thì anh lại hất ngay tôi đi chứ gì?”
Diệp Trí Viễn không thể tưởng tượng được: “Hạ Dao, em đang nói linh tinh gì thế?”
An Hạ Dao nhìn thẳng vào mắt Diệp Trí Viễn, nói rành từng tiếng: “Diệp Trí Viễn, anh hãy từ bỏ ý định đó đi, vì tôi sẽ không yêu anh, và cũng không để cho anh có cơ hội bỏ tôi, trả thù tôi!”
Thấy An Hạ Dao nói với vẻ nghiêm chỉnh như vậy, Diệp Trí Viễn từ chỗ ngạc nhiên mở to mắt nhìn đến cười to nghiêng ngả: “Ha, ha, ha…”
Hạ Dao nghe tiếng cười ấy mà thấy sởn gai, cô giậm chân, tức giận nói: “Cười đủ chưa?”
“Chưa đủ, chưa đủ!” Diệp Trí Viễn lại cười nghiêng ngả, khiến không ít khách qua đường quay lại, nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên, và tất nhiên cũng nhìn sang An Hạ Dao với ánh mắt ấy.
An Hạ Dao tức giận kéo Diệp Trí Viễn, rồi đưa tay bịt miệng anh không chút kiêng dè: “Thôi đi, đừng có cười nữa! Nếu cười nữa người khác sẽ nghĩ anh là điên đấy.”
“Điên thì điên chứ sao, anh không quan tâm.” Diệp Trí Viễn nhún vai, khẽ cười.
“Nhưng tôi thì có, tôi không muốn làm vợ một kẻ điên.” An Hạ Dao ng


Polly po-cket