Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.
khó nhọc, cổ họng như dậy lên một cảm giác đắng chát: “Chị Lâm năm nhất đã yêu đương, tôi thế này cũng là muộn rồi.”
Hai tay Tấn Tuyên buông thõng, dần dần co chặt lại, rồi lại thả lỏng, khóe môi động đậy nhưng không nói câu nào. Bỗng dưng anh quay người sải bước dài ra cửa, trái tim cô khi nhìn theo bóng dáng ấy vẫn co thắt lại rất đau!
Bóng anh bỗng dừng lại ở cửa, không quay người mà nói: “Cậu ta tuyệt đối không thể qua được cửa của anh!” Câu vừa dứt, anh cũng ra khỏi phòng, sập cửa “rầm” một tiếng!
Vu Tiệp nghe tiếng cửa đóng mà run rẩy toàn thân, đờ đẫn nhìn theo, nụ cười trên gương mặt biến mất từng chút một, mệt quá, thật sự rất mệt!
Cô quay lại nhìn chiếc phong linh đá treo ở khung cửa sổ, ngụy trang đau khổ như thế đấy! Dù bạn cố gắng thế nào đi nữa thì vẫn không thể không run rẩy khi đối diện anh ấy, mỉm cười nhẹ nhõm, nói chuyện thản nhiên, cố gắng đến mức ấy rồi mà chỉ trong hai giây khi ánh mắt sắc nhọn của anh chiếu vào, lại có thể khiến cô lộ nguyên hình.
Còn cô, lại bất lực trước trái tim của mình!
NẮM TAY VÀ BUÔNG TAY
Cuối cùng đã nhập học, Vu Tiệp đã có lý do để trốn tránh.
Nhưng khi không gặp lại khiến nỗi nhớ dày vò hơn, đầu óc con người đúng là thứ vừa kỳ diệu lại vô cùng phức tạp, giây sau đó nó sẽ nhớ đến ai, và bạn thì không thể biết trước được; và bạn sẽ gặp ai vào giây sau đó, cũng chỉ có vận mệnh và ông trời đoán được.
Vu Tiệp nhìn chằm chằm cái người lẽ ra không nên xuất hiện ở trước tòa nhà ký túc ấy, không nén được thầm cười khổ trong bụng.
“Đang đợi em gái nào vậy? Để tôi xem có quen không?” Cưa gái có rất nhiều lý do, bây giờ con gái đều theo chủ nghĩa hiện thực, chỉ cần có người chịu thì gọi là có ngay, đối với anh mà nói thì con gái đều là bạn tốt nhất.
Trịnh Phong yên lặng quan sát Tấn Tuyên, dáng người cao gầy, tay phải ôm choàng vai Vu Tiệp, ánh mắt nhìn cậu đầy vẻ chán ghét. Anh ta không thích mình, Trịnh Phong hiểu rõ.
Vu Tiệp khẽ tránh tay Tấn Tuyên ra, tiến lên gọi: “Đợi tôi một chút.”
Rồi quay người nói: “Xin lỗi, tối nay chúng tôi có việc thật, hay là đợi anh quay lại rồi tính sau.” Đối với ý tốt của Tấn Tuyên, tuy không thể đón nhận nhưng ít nhất cũng không nên tàn nhẫn quá.
“Anh có cái này muốn đưa em.” Tấn Tuyên kéo tay cô, tay khác thọc vào túi áo.
“Là gì thế?” Quà đã chuẩn bị cả rồi? Tim vẫn nhói đau, có lúc, anh thật sự rất dễ khiến người khác mềm lòng.
“Anh muốn đưa khi chỉ có hai chúng ta.” Tay Tấn Tuyên co lại rất chặt trong túi nhưng không rút ra, bắt đầu từ khi nào mà cô đã xa anh rồi.
“Vậy đợi anh quay lại.” Vu Tiệp quay sang Trịnh Phong nãy giờ vẫn luôn mỉm cười. “Tôi phải đi thật rồi.”
“Tiểu Tiệp.” Tấn Tuyên tức giận trừng mắt với Trịnh Phong, ủ rũ gọi cô.
“Để tôi nghĩ thử xem năm nay anh có thứ gì bất ngờ.” Vu Tiệp mỉm cười vẫy tay với anh, những ngón tay thon dài mềm mại linh hoạt, dáng lưng mỏng manh vẽ nên một đường cong nhã nhặn, rồi tiến đến bên cạnh một người con trai khác.
Tấn Tuyên bực bội nhìn gương mặt luôn nở nụ cười của Trịnh Phong, nụ cười ấy khiến anh thấy rất khó chịu, giống như đang đắc ý khiêu khích sự hụt hẫng của anh vậy!
Tiểu Tiệp thật sự đã vì thằng nhóc ấy mà gác anh sang một bên!
Trịnh Phong nhìn Vu Tiệp tiến đến gần thì nụ cười càng đậm, kéo ba lô trên vai rồi ân cần đón lấy sách của cô: “Anh ấy không sao chứ?” Gương mặt Tấn Tuyên sắp đanh lại thành thép rồi, đôi mắt trừng trừng nhìn cậu như tóe ra lửa ấy.
“Chẳng sao đâu.” Anh chỉ muốn tìm người ở cạnh, cần gì cô phải lo? Sánh vai nhau đến khu giảng đường, cánh tay tự nhiên chạm vào nhau, Vu Tiệp mỉm cười nhìn thẳng về phía trước, nếu dễ bị tổn thương như thế thì anh đã chẳng là Tấn Tuyên.
Tay trái bỗng thấy ấm áp, một bàn tay rất ấm đang bao bọc lấy bàn tay của cô, Vu Tiệp giật mình, muốn rút tay lại theo phản xạ, nhưng bị bàn tay ấy nắm lại rất chắc, cô quay sang nhìn cậu với vẻ lạ lùng, nhưng lại nhìn thấy nụ cười vô cùng rạng rỡ của nhóc Trịnh, đôi mắt cong lại thành hình trăng non rất đáng yêu.
Trịnh Phong mỉm cười nắm tay cô, cậu rất thích cảm giác này. Dần dần, cô không vùng vẫy nữa, để mặc cậu nắm chặt tay mình.
Trịnh Phong nắm lấy bàn tay mềm mại một cách hài lòng, da thịt mịt màng mang đến một cảm giác mát mẻ, khiến tim cậu đập loạn nhịp! Cậu biết tất cả!
Cậu đã nhìn thấy tất cả, nước mắt của Vu Tiệp, ngoài người đó ra thì không còn lý do nào khác. Mà sự lạnh nhạt và khách sáo của cô với Tấn Tuyên, cậu cũng hiểu, cô chỉ đang cố ngụy trang, vì trái tim tổn thương đã khiến cô như một con ốc sên yếu ớt, cố trốn vào trong vỏ ốc của mình, cố ý bỏ qua sự yếu đuối của mình, cô bị người đó ảnh hưởng rất nặng, nhưng lại cố tình làm như không có gì xảy ra.
Cậu không biết Tấn Tuyên đã làm gì mà niềm vui của cô lại biến thành nỗi buồn phiền như thế, cậu cũng chẳng muốn biết, mà chỉ muốn tìm lại niềm vui trước kia cho cô. Nếu Tấn Tuyên chỉ biết khiến cô tổn thương thì tại sao mình lại ngại ngần gì mà bỏ mặc cô?
Vu Tiệp tỏ ra l