Tổng hợp những câu chuyện hay nhất
Mờ Ám
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342002
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.
cẩn thận đốt nến, một cây nến có hình dấu hỏi rất đáng yêu.
Cô vừa thắp nến, nhóc Trịnh vừa lên tiếng hỏi nhỏ: “Cậu mong rằng năm nay sẽ là bao nhiêu tuổi?”
“Đương nhiên là hai mươi hai rồi, chẳng phải cậu đã xem qua chứng minh thư của tôi hay sao?” Vu Tiệp thành thực, đối với cô, tuổi tác chưa từng là bí mật không thể nói ra.
“Không đúng, nó là một dấu hỏi. Trong lòng tôi, có lúc cậu giống một cô bé tám tuổi, có lúc là một thiếu nữ lặng lẽ mười sáu tuổi, có lúc lại giống một bà cô tốt bụng hai mươi tám tuổi.” Nhóc Trịnh dịu dàng nhìn cô, cô chính là một thể tổng hợp phức tạp, có lúc trong suốt, nhưng có khi lại rất mơ hồ.
“Tôi giống bà cô chỗ nào?” Vu Tiệp cong môi, trừng mắt nhìn cậu, nhóc xấu xa, dám nói cô giống bà cô à!
“Cậu không giống bà cô thì sao lại cuống lên đòi giới thiệu bạn cùng phòng cho tôi?” Nhóc Trịnh nhướn mày, cứ nghĩ đến chuyện này là lại thấy buồn bực.
Vu Tiệp cười phì một tiếng, các bạn cùng phòng cô rất có thiện cảm với cậu, thường xuyên trêu chọc họ không rời nhau như hình với bóng, rồi cái gì mà thịnh hành “tình chị em”, đặc biệt là những chàng trai như Trịnh Phong với vẻ bề ngoài thư sinh trẻ con, nhưng tâm tư lại dịu dàng như nước, thật sự khiến bọn họ rất tiếc nuối, thường xuyên dọa dẫm Vu Tiệp nếu cô hạ thủ chậm chạp thì họ sẽ ra tay ngay.
“Thì cậu vẫn thích con gái lớn tuổi hơn đó thôi? Họ lại thích cậu em nhỏ, hợp quá đi chứ!” Vu Tiệp lườm cậu một cái, cậu không biết mình đáng giá đến thế nào, cho nên “phù sa không nên chảy vào ruộng người ngoài”.
Vừa nói xong, trán cô bị cốc một cái đau điếng, nhóc hư đốn, dám đánh cô. “Ai cần họ thích.” Nụ cười của nhóc Trịnh vụt tắt, vẻ mặt nhăn nhó, nhìn cô chằm chằm.
Vu Tiệp nhìn ánh mắt nghiêm túc của cậu, tim khẽ run lên, vội vàng nhìn xuống: “Ối, sắp cháy hết rồi, ước thôi ước thôi.” Rồi vội nhắm mắt lại, lặng lẽ ước nguyện.
Cô ước rằng… Trong đầu bỗng hiện lên bóng dáng một người, mi mắt cô giật giật, cố gắng kéo tư duy của mình về, không được nghĩ ngợi lung tung! Cô nín thở, thầm ước nguyện trong lòng.
Vu Tiệp mở mắt ra, cố cười ra vẻ thoải mái: “Xong rồi.”
Nhóc Trịnh lặng lẽ nhìn cô chăm chú, Vu Tiệp lúng túng, ngón tay bất an đan vào nhau, đang định lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngập này thì…
Bỗng lầu dưới vẳng đến một tiếng kêu kinh ngạc, phá tan không khí mờ ám của hai người. “Ai đang ở đó?” Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên.
Hả? Bị bảo vệ phát hiện ư? Hai người đều đờ ra.
NỤ HÔN DỊU DÀNG TRONG BÓNG ĐÊM
Hả? Bị bảo vệ phát hiện rồi sao? Hai người đều đờ ra.
Vu Tiệp sợ tái mặt, mở to mắt nhìn, Trịnh Phong thổi tắt hết những ngọn nến, vội vàng nhảy đến tắt công tắc các dây điện, trong phòng lập tức lại tối mịt.
Trịnh Phong khẽ kéo các dây bóng đèn xuống, cuộn bừa lại cho gọn rồi chạy đến đẩy cô cùng trốn xuống bên dưới bục giảng.
Giọng nói bên ngoài văng vẳng: “Ai đang ở trong đó? Ra ngay.”
“Tên?” Bọn họ đúng là xui xẻo, lần này gặp phải tướng quân mặt sắt rồi.
“… Phương Tuấn.” Cậu chàng ấp úng hồi lâu, cuối cùng vẫn phải nói ra.
Vu Tiệp nhìn Trịnh Phong, mà cậu thì còn đang cười trộm, nếu họ bị tóm thì chết chắc.
Lại dạy dỗ một lúc lâu, cuối cùng thầy giám thị cũng chịu thả họ đi, hình như thầy vẫn chưa yên tâm mà còn dùng đèn pin chiếu lung tung một lúc nữa.
Ánh sáng chiếu vào bức tường khiến Vu Tiệp lại thót tim, liệu họ có bị phát hiện không?
Cuối cùng, mọi thứ cũng yên tĩnh, tất cả đã đi hết.
Vu Tiệp vẫn ngồi im không nhúc nhích, chỉ sợ họ chưa đi xa, tai dỏng lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
“Họ đi rồi.” Nhóc Trịnh bỗng lên tiếng khiến cô giật bắn mình.
Trong bóng tối không nhìn rõ mặt cậu, nhưng dưới bục giảng chật hẹp, hai người vai chạm vai, trái tim cô bỗng đập loạn, rất muốn rời khỏi cái nơi chật chội này ngay lập tức.
Tách, nhóc Trịnh bật lửa lên, đốt ngọn nến trên bánh sinh nhật, ánh sáng lại sáng bừng trong bóng đêm, ngọn nến nhỏ xíu lập lòe, cô có thể nthấy rõ bóng chiếc mũi cậu được chiếu sáng, trên làn da còn phủ một lớp mồ hôi mỏng.
“Mặt cậu… đỏ quá…” Nhóc Trịnh chạm nhẹ vào mặt cô, như được thoa một lớp phấn hồng, khiến người khác chỉ muốn cắn một cái.
Gương mặt nóng rực bị ngón tay mát lạnh của cậu chạm khẽ, cảm giác kỳ lạ như bị điện giật, Vu Tiệp thấy mặt mình nóng hơn, thậm chí đến hai vành tai cũng nóng rực, cô khẽ tránh sang bên vì sự thân mật của cậu khiến cô thấy không quen tí nào.
“Thích món quà của tôi không?” Nhóc Trịnh dịu dàng hỏi.
Vu Tiệp nhìn nụ cười ấy, tim lại bất giác đập loạn, giọng nói cũng trở nên rất kỳ quặc: “Th… thích…” Đừng thế mà, đã đủ choáng lắm rồi, cậu cứ nhìn cô bằng ánh mắt như thế nữa thì cô sẽ say mất.
Tay cậu lại vuốt ve gò má cô, bàn tay mát lạnh đã hút cạn hơi nóng trên mặt cô nhanh chóng khiến cô run rẩy toàn thân, đôi tròng mắt sáng như đá quý kia quyến rũ tâm trí cô, khiến cô hoảng hốt tránh mặt đi, nhưng tay cậu khẽ dùng sức, cô đành phải nhìn thẳng cậu.
“Vu… Tiệp…” Giọng nhóc Trịnh bỗng