Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mờ Ám

Mờ Ám

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015

Lượt xem: 1342019

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.

ũng khiến người nhà không trông mong gì nhiều.
Lâm Ngữ Âm nhìn Tấn Tuyên, rồi quay sang nhìn bố mẹ anh, khóe mội khẽ nhướn lên, chầm chậm nói ra mục đích đến đây ngày hôm nay của mình: "Chú Tấn, thực ra lần này đến thăm cô chú, là có việc muốn xin ý kiến, rồi cháu mới nói với Tấn Tuyên được."
Cả nhà ba người đều ngỡ ngàng, đổ dồn ánh mắt về phía cô, đợi câu nói tiếp theo.
"Bố cháu định mở một công ty con ở Singapore, vì vậy ông muốn cử một người trong công ty sang bên đó làm giám đốc." Lâm Ngữ Âm quan sát thật kỹ sự thay đổi trên khuôn mặt Tấn Tuyên, "Cháu đã tiến cử Tấn Tuyên."
Câu nói ấy giống như quả bom, khuẩy đảo tạo ra một con sóng lớn trong nhà họ Tấn.






Khách sạn Newman
Hôm nay là thứ Sáu,Vu Tiệp vốn đã hẹn nhóc Trịnh buổi chiều đưa cô về nhà,nhưng giảng viên tạm thời có việc ,giữ cô ở lại thêm 1 lúc,đến tận 9h tối mới cho cô về. Nhóc Trịnh về ký túc trước,lát sau mới đến đón cô,cô cũng về phòng thu dọn quần áo,gần đây thời khá tiết mát mẻ,nên cũng phải mang mấy bộ quần áo mùa hè về nhà.
Chào tạm biệt đám bạn cùng phòng xong,Vu Tiệp khoác 1 chiếc ba lô lớn xuống lầu.
Một mình cô đứng chờ ở khoảng đất trống bên dưới,nhóc Trịnh vẫn chưa đến.Vu Tiệp xem đồng hồ,bây giờ đã 9h15 nhóc Trịnh vẫn chưa đến,có khi nào cậu ấy bận gì đó đến muộn không,cô đang do dự không biết có nên báo cho cậu không cần đến đưa cô về nữa,tự cô đi là được rồi. Vừa móc di động ra,định gọi cho nhóc Trịnh,thì vai phải cô bỗng thất nằng nặng,1 mùi hương quen thuộc xộc vào mũi ,khiến cô thấy tim mình đập thình thịch,mỗi 1s trôi qua lại 1 nhanh hơn,anh…sao lại đến đây?
“Đang đợi anh à?” Tấn Tuyên đột ngột xuất hiện vẫn với nụ cười ranh mãnh,ánh mắt tràn ngập tự tin.
Vu Tiệp dần quay lại nhìn nhóc Trịnh,cậu ấy bị tổn thương rồi! Vu Tiệp khẽ đẩy tay Tấn Tuyên,cảm thấy cánh tay của anh không nỡ buông,cô thì thầm: “Để tôi nói với cậu ấy 1 tiếng”.
Vu Tiệp bước đến,đứng trước mặt Trịnh Phong,hít 1 hơi thật sâu rồi mới ngẩng lên nhìn thẳng vào cậu: “Tấn Tuyên đến đón tôi về…xin lỗi”.
Nhóc Trịnh nhìn cô chằm chằm,ánh mắt đầy ắp vẻ thất vọng,cô đã chọn,thậm chí không hề do dự,nỗi cay đắng ngập tràn,trái tim cô chưa bao giờ có cậu.
“Nhóc Trịnh…” Vu Tiệp nhìn Trịnh Phong lặng lẽ đứng đó,thấy lòng đay thắt lại,cậu đừng như thế có được không? Ánh mắt đau thương của nhóc Trịnh đang tố cáo sự tàn nhẫn của cô,nhưng…cô không muốn cậu hy vọng hão huyền mãi,cô bắt buộc phải chọn lựa.
Gương mặt Trịnh Phong dần dần nở 1 nụ cười chua xót,ánh mắt giễu cợt của cậu đang đâm vào trái tim cô,cậu…
“Đi đi, đừng vì tôi mà quên mỉm cười”. Nhóc Trịnh khẽ nói,cậu luôn mong cô được vui vẻ,nếu Tấn Tuyên có thể khiến cô hạnh phúc,thế thì cậu nguyện chấp nhận mọi thứ.
“Tôi…” Vu Tiệp không biết phải nói gì,đành cố mỉm cười “Cảm ơn cậu nhóc Trịnh”.
Nhóc Trịnh cười đau khổ,quay người bỏ đi,bóng dáng đơn độc ấy khiến gió thu lạnh lẽo càng thêm tê tái,Vu Tiệp đờ đẫn người đứng im tại chỗ nhìn theo,thật lâu cũng không nhúc nhích.
“Còn nhìn à?” Tấn Tuyên không biết đã đến bên cạnh cô từ lúc nào,2 lấy giữ lấy mặt cô,chậm rãi xoay người cô lại đối diện với anh. Thấy sự đau buồn trong mắt cô,Tấn Tuyên bỗng rung động,nụ cười thường trực dần dần che giấu nối kinh ngạc trong lòng,anh khẽ choàng vai Vu Tiệp,cô lại bắt đầu mềm lòng rồi,nhưng,với người con trai khác thì…tuyệt đối không được!
Vu Tiệp nhìn chằm chằm nơi xe taxi dừng lại,khách sạn Newman? Cô quay lại nhìn Tấn Tuyên đang trả tiền với ánh mắt khó hiểu,Tấn Tuyên chỉ chớp mắt nhìn cô không nói gì,mở cửa xe,rồi kéo cô xuống cùng.
Vu Tiệp đờ đẫn bị Tấn Tuyên choàng vai đi vào khách sạn,trong tích tắc khi tay anh sắp chạm tay vào cánh cửa kính,Vu Tiệp như thể vừa sực tỉnh giấc ,đẩy anh ra,lập tức quay sang hỏi: “Anh đưa tôi đến đây làm gì? Anh…anh muốn làm gì?”. Buổi tối không đưa cô về nhà lại đưa cô đến khách sạn,anh…mưu đồ băt chính? Vu Tiệp nhăn nhó,căng thẳng nhìn Tấn Tuyên.
Tấn Tuyên thấy dáng vẻ căng thẳng của Vu Tiệp khoé môi nở nụ cười,tiến đến nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Sao? Sợ anh ăn thịt à?”. Vẻ mặt đùa cợt ấy như đang đánh cược rằng cô đang rất sợ hãi.
Vu Tiệp nhất thời ú ớ,sự hoảng loạng trong lòng vẫn chưa ngừng lại,nhưng lại không phản bác được gì,anh…anh muốn làm gì chứ?
“Yên tâm,vết răng em lưu lại lần trước vẫn chưa tan,anh không dám làm bậy đâu!” Tấn Tuyên vừa thì thào bên tai cô,vừa đẩy của kéo cô vào trong.
Vu Tiệp đang đấu tranh trong lòng,Tấn Tuyên chắc sẽ không làm hại cô,nhưng…hơn 10h đêm lại ở cạnh 1 người con trai,từ nhỏ cô đã biết,cùng nhau vào khách sạn thế này nghĩ thế nào cô cũng không thấy ổn,nhưng,nhưng… đợi khi tỉnh ra,cô đã đứng ở trong phòng rồi.
Vu Tiệp nhìn căn phòng sạch sẽ,cuối cùng cũng không nhin được,không thể dây dưa với anh thêm được nữa,cô phải về nhà. “Tấn Tuyên anh đang chới trò gì thế? Nếu anh không nói gì nữa thì tôi về đây”.
Tấn Tuyên khép cửa,đặt tay lên vai cô: “Anh chỉ muốn em ở cùng anh”. Nói xong,anh buông cô ra,đến bên bàn làm v